Thứ bảy, 30-5-26 22:59:06
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Giữa lõi rừng U Minh Hạ

Báo Cà Mau (CMO) Chưa hết tháng Giêng, chúng tôi có chuyến về thăm U Minh Hạ giữa đợt nắng nóng gay gắt. Thời điểm này rừng chưa báo cấp cháy, thế nhưng công việc chuẩn bị cho mùa khô đã rất gấp rút. Phó giám đốc Vườn Quốc gia U Minh Hạ Lê Thanh Dũng cho biết: “Diện tích rừng đơn vị quản lý hơn 8.500 ha. Thời điểm này mực nước bắt đầu rút nhanh. Theo dự báo tình hình mùa khô năm nay hết sức phức tạp”.

Cùng với cây đước, cây tràm là hình ảnh mang tính biểu trưng cho quê hương Cà Mau. U Minh Hạ đã trở thành một danh từ thân thuộc mà hầu như người Việt Nam nào cũng biết đến. Và để rừng tràm U Minh Hạ bình yên qua bao mùa nắng lửa, có những con người thầm lặng, nhẫn nại và tận tâm để gìn giữ, chăm sóc, bảo vệ cây tràm…

Đây không phải lần đầu đến U Minh Hạ, nhưng cảm giác choáng ngợp trước những cánh rừng tràm bất tận vẫn mới nguyên. Thường khi đến những chốt trạm giữa lõi rừng, chúng tôi tranh thủ lên chòi canh nhìn khắp một lượt, hít thở vào lồng ngực căng đầy không khí trong lành. Đó là cảm giác không có gì thay thế được, cảm giác đã ở giữa rừng, hoà mình vào thiên nhiên kỳ diệu. Hạt phó hạt Kiểm lâm Vườn Quốc gia U Minh Hạ Nguyễn Văn Liêm thông tin: “Hiện tại đơn vị có 14 trạm kiểm lâm, 21 chốt PCCC rừng. Vào mùa cao điểm nắng hạn, đơn vị còn phải hợp đồng thêm lao động, đồng thời có các đơn vị tăng cường được điều động về để phối hợp bảo vệ rừng”. Những năm gần đây, công tác PCCC rừng trong mùa khô của đơn vị đã nhận được rất nhiều sự ủng hộ, giúp đỡ, chia sẻ của cộng đồng và điều mừng nhất là rừng tràm vẫn trụ vững qua những mùa nắng ác liệt nhất.

Từng ngủ chòi canh với các anh vào mùa nắng hạn 2016, chúng tôi không khỏi thán phục tinh thần làm việc của cán bộ, viên chức, nhân viên Vườn Quốc gia U Minh Hạ. Ngày cũng như đêm, anh em cứ 2 giờ thay kíp trực chòi canh. Suốt mùa khô, hầu như không ai nghỉ phép, tách biệt với gia đình. Người ta nói, U Minh Hạ là “rốn cá đồng" của đất Cà Mau, ấy vậy mà giữa ruột rừng, bữa cơm của các anh đôi khi là cá ba sa kho nổi mỡ. Gặp lại Trạm trưởng trạm Kiểm lâm T25-90 Nguyễn Thanh Nhàn, một trong những trạm giữa lõi rừng, anh cười: “Cũng lâu rồi chú mới xuống thăm anh đó nghen”. Hỏi anh Nhàn, tình hình rừng những tháng đầu năm có gì mới không, anh nhìn ra khoảng rừng xa xa rồi trả lời: “Cỡ tháng sau là vô cao điểm mùa khô rồi đó. Năm nay thời tiết thất thường, lại lo…”.

Vào mùa khô hạn, luồn rừng tuần tra là công việc thường xuyên của lực lượng giữ rừng. Ảnh: Q.Rin

Rồi cùng anh em, chúng tôi có chuyến luồn rừng. Nghe anh Nhàn nói đi chăm sóc rừng mới trồng, chúng tôi thắc mắc: “Ai đời đi trồng tràm giữa rừng khác nào chở củi về rừng”. Vậy là anh em lại rôm rả bình luận, thì trồng tràm giữa rừng mới có nhiều tràm hơn, rừng mới được bảo tồn và phát triển. Nói là nói vậy, có được diện tích rừng tràm hiện nay, mỗi cán bộ, viên chức, người lao động của Vườn Quốc gia U Minh Hạ đã làm việc không ngơi nghỉ qua biết bao năm trời để trồng mới, mở rộng diện tích. Anh Nhàn dẫn giải, những nơi trước đây là vùng đệm hoặc khu vực bị thiệt hại do cháy rừng đều có kế hoạch trồng mới tràm.

Cây tràm trồng xuống đất U Minh Hạ nhưng cũng vẫn cần phải có bàn tay người chăm sóc. Phó trưởng phòng Khoa học và Hợp tác quốc tế của Vườn Quốc gia U Minh Hạ Trần Quốc Khải cho biết: “Chỗ anh em đang chăm sóc thì cây tràm được trồng trước tết, chỉ một thời gian thôi thảm thực bì sẽ lấn át tràm non, đặc biệt là các loại dây leo quấn quanh cây con làm ảnh hưởng đến sự phát triển”. Vậy là trồng tràm xong, đơn vị phải làm công tác chăm sóc đến lúc tràm 2-3 tuổi mới thôi. Nhìn cách anh em nâng niu, trân trọng từng thân tràm non mới thấy với họ, rừng chính là hơi thở, là sinh mệnh.

Chăm sóc rừng mới trồng. Ảnh: Q.Rin

Theo các anh luồn vào rừng sâu, mỗi bước đi đều phải dùng dao rựa phát quang mở đường, người chưa quen như chúng tôi lạnh hết sống lưng nhưng các anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạ thường. Ở rừng có những thứ cấm kỵ mà không được nói ra, biết vậy nên chúng tôi cũng không hỏi lung tung. Mới chút xíu thì bạn quay phim nói, vắt cắn máu chảy ròng ròng rồi mấy anh ơi. Các anh chỉ cười, rừng cứ thế mở lòng ra để đoàn người tiến tới. Dọc đường các anh kể, rừng U Minh còn nhiều điều chưa ai biết tới, nó rất kỳ diệu. Tỷ dụ như khi nắng nóng quá, cây tràm cũng biết "đổ mồ hôi" cho mát lại. Rồi nào rắn, trăn, heo rừng, các loại động vật… có nhiều giai thoại mà dân U Minh Hạ truyền tai cho nhau nghe. Hỏi các anh những câu chuyện ấy có thật không, không thấy ai lên tiếng, chỉ có âm thanh của đại ngàn bí ẩn vọng lại.

Chặng đường từ trạm T25-90 đến nơi luồn rừng cũng cách 7 cây số. Chiếc xuồng máy chạy chậm lại trên mặt nước đặc bèo, rau muống, rau ngổ, rau dừa và sậy bò. Các anh trên xuồng nhanh tay ngắt đọt rau muống, ghé thăm mấy cái lờ được ít cá sặt, rô. Anh Nhàn về đốn một cây chuối, bẻ thêm mớ ớt hiểm, vậy là chúng tôi đã chuẩn bị xong bữa cơm dã chiến. Nói thật, rất lâu rồi ăn cơm mới cảm giác ngon và “đã” như vậy. Anh Nhàn nói vui: “Chú về đây anh cho ăn cá sặt với chuối cây cỡ tuần lễ là thèm thịt heo chết luôn”. Anh Nhàn hay những người anh mà chúng tôi từng có dịp quen biết ở các trạm đều có cái chân tình, nồng hậu và tình yêu rừng sâu đậm. Các anh có thể nhường khách ca nước đá ít ỏi sau chuyến luồn rừng cháy nắng, nhịn luôn phần cơm để khách no lòng. Nhưng với rừng, các anh không cho phép mình một giây phút nào lơ là, ngơi nghỉ. Những gì thuộc về rừng các anh đều nâng niu, trân trọng, coi đó là tài sản quý báu nhất của mình.

Với những người đang công tác tại Vườn Quốc gia U Minh Hạ, rừng là hơi thở, là sinh mệnh, là tài sản quý giá nhất. Ảnh: Quốc Rin

Sẵn chuyến thăm này, chúng tôi cũng mạnh dạn trao đổi luôn quan điểm của mình. Cứ đến mùa PCCC rừng là các đoàn đến thăm đều tặng nước suối và mì tôm. Nước thì quá quý rồi, nhưng mì tôm lại là chuyện khác. Tôi nhớ đến việc một người dân vùng ngập lũ than thở: “Mấy anh ơi, cho cái gì khác đi chớ ăn mì tôm hết nổi rồi”. Ờ thì thay vì mì tôm, hoàn toàn có thể thay thế bằng những thứ nhu yếu phẩm khác phù hợp hơn, đỡ ngán hơn. Chớ cứ để cái cảnh mì tôm suốt mùa cháy từ năm này sang năm khác tội nghiệp cho người giữ rừng lắm. Mặc dù anh em chẳng nói gì, nhưng mình cứ nghĩ sao thì nói vậy.

Một ngày ở cùng các anh len lỏi giữa rừng U Minh Hạ thật sự thấy Cà Mau mình còn nhiều lắm những tài sản quý báu mà mỗi người cần chung tay gìn giữ. Sẽ ra sao, nếu một ngày nào đó trên bán đảo này không còn rừng tràm U Minh Hạ, rừng đước ở Mũi Cà Mau. Chỉ nghĩ thôi mà đã thấy khủng khiếp lắm rồi. Bởi vậy, với lực lượng đang công tác trong lĩnh vực gìn giữ, bảo vệ, chăm sóc, phát triển rừng, họ đã làm thay cho xã hội một công việc thực sự thiêng liêng và ý nghĩa. Hẹn các anh lại về U Minh Hạ, ngủ đêm, xuyên rừng, trực chòi canh… cùng ăn, cùng ngủ với rừng vào những ngày nắng hạn đỉnh điểm sắp tới. Đáp lại chúng tôi, vẫn là những nụ cười bình dị, chân phương. Có các anh, rừng tràm sẽ mãi xanh tươi trên mảnh đất này…./.

Bút ký của Phạm Quốc Rin

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.

Hồn đất Cà Mau

Có những buổi sớm ở Cà Mau, đứng giữa đồng lúa, nghe gió đi ngang mặt ruộng, tự nhiên thấy lòng mình lắng xuống. Sương còn đọng trên bông lúa, cánh cò chao nghiêng ngoài mé kinh, xa xa là tiếng xuồng máy nổ giòn trên con kinh nhỏ. Với tôi, càng đi sâu, càng sống lâu với vùng đất địa đầu cực Nam của Tổ quốc, tôi càng nhận ra một điều giản dị mà bền chặt: hồn đất Cà Mau đa phần nằm trong cây lúa.