Thứ ba, 7-7-26 06:12:04
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Lời hẹn ngày tựu trường

Báo Cà Mau Chịu khó nhìn thì hắn cũng đẹp trai. Ðôi mắt đen tròn, cái nhìn sâu hun hút. Tóc cắt ngắn, một chút ngổ ngáo, một chút ngang tàng, một chút đường đường chính chính. Ðặc biệt, cái cười nửa miệng bí ẩn của hắn rất dễ làm xiêu lòng người đối diện. Tôi thấy những ưu điểm đó là vì có lần đã chịu khó nhìn, chứ hắn lúc nào cũng bặm trợn, cơn cớn. Mấy đứa trong lớp sợ hắn bao nhiêu thì tôi ghét hắn bấy nhiêu.

Chịu khó nhìn thì hắn cũng đẹp trai. Ðôi mắt đen tròn, cái nhìn sâu hun hút. Tóc cắt ngắn, một chút ngổ ngáo, một chút ngang tàng, một chút đường đường chính chính. Ðặc biệt, cái cười nửa miệng bí ẩn của hắn rất dễ làm xiêu lòng người đối diện. Tôi thấy những ưu điểm đó là vì có lần đã chịu khó nhìn, chứ hắn lúc nào cũng bặm trợn, cơn cớn. Mấy đứa trong lớp sợ hắn bao nhiêu thì tôi ghét hắn bấy nhiêu.

Hắn là trung tâm rắc rối của lớp. Tắt điện uống rượu trong phòng bị thầy quản lý nội trú bắt được. Gây gổ với mấy đứa lớp Toán. Rồi vụ lùm xùm dưới căn tin… Hoạt động ngoại khoá thì đừng hòng tham gia, nếu đi thì cũng nghễnh ngãng. Lên lớp ngồi sỗ sàng, lóc cha lóc chóc.

Những người xốc nổi thường nhầm lẫn giữa ngạo mạn và tự tin, giữa phách lối và cá tính. Sinh viên sư phạm mà chẳng khuôn khổ một tẹo nào. Học cùng lớp hai năm, tôi chưa một lần cười đùa với hắn. Tôi hay nói sau lưng, hắn là người có cái “bản mặt khó chơi”.

Minh hoạ: Hoàng Vũ

Ghét của nào trời trao của ấy. Lớp phải đi trực đêm ở phân trường cũ, tôi và hắn ở cùng nhóm. Ngày hôm đó thật lạ lùng. Trời chiều quang đãng, ấm áp. Buổi tối bất ngờ gió lạnh tràn vào. Nhóm năm đứa ngủ ngoài ban công, tụi nó lăn ra một hàng như mấy con cá người ta bày trên sàn. Tôi co ro, đeo headphone và dán mắt vào truyện tranh "Thám tử Cô-nan", cười một mình.

Ðang say sưa hứng khởi cùng bản không lời Samba sôi động của Bond thì giật mình vì tai phone bị rút ra. Ngước lên thì thấy hắn. Tôi cong môi lên, chưa kịp nói thì câu chữ lặn vào mất tăm khi hắn hiền lành ngồi bên cạnh. Hai năm làm sinh viên, đây là lần đầu tiên tôi ngồi riêng với một đứa con trai, cũng là lần đầu tiên tôi thấy hắn hiền đến vậy. Tự dưng thấy mất bình tĩnh ghê gớm, hình như tôi đang căng thẳng. Không được để hắn biết điều này, tôi vẫn dán mắt vào mấy cái hình trong trang sách mà không đọc được chữ gì. Hắn đưa tay gấp quyển sách của tôi lại. Và hắn nói:

- Biết quê mình ở đâu không?

- La Hai, Ðồng Xuân, Phú Yên.

- Có thấy mình ngổ ngáo không?

- Không!

- Vậy thấy sao?

- Côn đồ.

- Mẹ mất khi mình là một thằng nhỏ đi lẫm chẫm. Ba là một người trẻ nghiện rượu. Ông chết vì rượu đã huỷ hoại hết lục phủ ngũ tạng. Chưa được một năm, mình lại đeo tang khóc tiễn chị gái, cũng là cô giáo của mình hồi cấp ba. Chị ấy bị bánh xe tải lăn qua. Nỗi đau quá sức chịu đựng của mình.

Tôi ngồi nghe, có cái gì toác ra từng mảng trong tim. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đã ngấn nước của hắn, thấy hắn yếu đuối, tôi tự dưng thấy lòng đau không rõ nguyên do.

- Rồi bạn quay ra sống bất cần?

- Mình không có lý do để sống tốt. Ai sẽ lo lắng khi mình lầm đường lạc nẻo, ai vui mừng khi mình sống tốt?

- Vì một ai đó mới sống tốt, đó là vô minh.

Hắn nhìn tôi vẻ nghi hoặc, tôi nói như một bà cô nghiêm khắc:

- Ðành rằng hoàn cảnh của bạn tội thiệt, nhưng không được đổ thừa hoàn cảnh. Có biết bao người rơi vào cảnh bế tắc hơn, thương tâm hơn nhưng người ta vẫn sống tốt đấy thôi. Cuộc đời bạn, tốt hay xấu là do bạn, cuộc sống này, là thiên đường hay địa ngục thì cũng do bạn.

Ðấy là lần đầu tiên tôi gọi hắn là bạn.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu dành thời gian để quan sát nhất cử nhất động của hắn. Có dấu hiệu lành rồi, hôm nay đến lớp, hắn đàng hoàng cầm vở và giáo trình chứ không phải lè phè, nghênh ngang như mọi bận.

Hết buổi học hôm đó, tôi cố tình đứng trước cửa lớp chờ hắn. Vừa thấy hắn, tôi vui vẻ:

- Hôm nay mình mời cơm chiều nghen!

- Ok.

Bạn bè trong lớp thấy hai chúng tôi hay đi chung. Thằng Lợi nói:

- Nhìn hai người y chang một cặp tình nhân!

Ơ hay! Tôi la lên như thế. Quả là một sự sỉ nhục ghê gớm. Một đứa con gái có nhan sắc, nếu khiêm tốn mà nói thì cũng thuộc dạng khá. Còn học hành thì luôn đứng đầu lớp, mặt mũi nào lại hẹn hò với một đứa con trai lêu lổng mà cả lớp ái ngại đặt cho hỗn danh “đại ca La Hai”. Vì câu chọc vô duyên của thằng Lợi, tôi không đi chung với hắn nữa. Phải cho cả lớp biết, tôi không thân thiết, không yêu đương gì hắn.

Ngày hôm đó là tiết học Ngữ pháp tiếng Việt của thầy Hoàng. Thầy Hoàng là thầy giáo nghiêm khắc nhất khoa, biết tính thầy nên tiết học im phăng phắc, tiếng động của một con nhện trên tường cũng có thể nghe thấy.

Cả lớp đang hí hoáy viết thì bỗng nghe một tiếng hét to:

- Mày muốn chết hả?

Kèm theo tiếng hét là bộ dạng tức tối, hằn học của “anh Hai La Hai”. Rồi như đã chuẩn bị trước, hắn rút một con dao nhỏ trong túi quần, lao tới đâm bừa vào vai thằng Lợi chảy máu. Lớp bỏ chạy tán loạn. Thầy Hoàng trừng mắt la to:

- Em bước xuống văn phòng gặp tôi!

Sau câu lệnh của thầy, hắn bước ra khỏi lớp. Ði được năm bước, hắn quay lại dập mạnh cửa sổ vào cái “ầm” hét: “Mày nghĩ mình là ai mà được quyền xúc phạm người khác!”, rồi an nhiên đi ra khỏi cổng trường. Tôi đứng nhìn theo cái bóng của hắn, như có vật gì đang đè ở ngực, đau không chịu nổi.

Những ngày hôm sau, hắn đi học bữa đực bữa cái. Buổi học nào không có hắn, mấy đứa trong lớp tự nhiên đùa giỡn. Buổi nào hắn đến lớp, nhìn cái mặt hầm hầm của hắn, đứa nào cũng ra vô im lặng, không khí lớp học nặng nề, cứ như con rùa đeo một tảng đá.

Hai tuần sau, tới tiết chủ nhiệm, thầy Hoàng nói:

- Hội đồng kỷ luật nhà trường đưa trường hợp của em Lực ra kiểm điểm. Sau phân tích, bàn bạc, cuối cùng nhà trường quyết định kỷ luật em. Ðó là mức kỷ luật buộc thôi học có thời hạn.

Thầy nói thêm, mức kỷ luật này không nặng đâu. Các thầy, cô trong trường đều thống nhất và bảo rằng, từ ngày em Lực nổi lên quậy phá như một hiện tượng xưa nay hiếm, có rất nhiều sinh viên cũng bắt đầu ngổ ngược, coi thường kỷ luật. Hy vọng rằng trong thời gian tạm thôi học, em hãy tự kiểm điểm những việc mình làm và khi quay lại trường, em sẽ là một cậu sinh viên được bạn bè tin yêu, được thầy cô quý mến…

***

Hôm hắn cầm túi xách rời trường, tôi im lặng đi cạnh hắn ra đến cổng. Lúc chia tay, tôi có đưa tay ra tìm tay hắn, hắn để yên tay hắn trong tay tôi… Tôi dùng hết sức của mình, bóp chặt tay hắn và nói:

- Lực còn cơ hội để thực hiện ước mơ cầm phấn thay chị mình đấy. Cánh cửa nhà trường sẽ không bao giờ đóng. Hẹn gặp bạn vào mùa tựu trường năm tới nha!

Câu trả lời là một cái gật đầu thay cho lời nói. Tôi đứng nhìn hắn đi, một cơn gió nhẹ thổi qua, trời ửng nắng...

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Bích Nhàn

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC - QUỐC GIA THỊNH VƯỢNG

Gia đình - Nơi yêu thương bắt đầu, nơi hạnh phúc được gìn giữ

Bảo tồn, khai thác và phát huy giá trị văn hoá dân gian cho phát triển du lịch

Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.