Thứ sáu, 12-6-26 13:39:16
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Một thời để nhớ

Báo Cà Mau (CMO) “Có biết bao con người tha phương có thể quên cả tiếng mẹ đẻ hay mang trong mình một nỗi đau đớn nào đó nơi cố hương, nhưng mỗi khi Tết đến là họ lại muốn trở về cố hương cho dù chỉ trở về bằng con đường trong những giấc mơ đầy thương nhớ và thổn thức của mình” - (Nguyễn Quang Thiều). Tôi - kẻ tha phương, Quý Mão - 2023 này là bốn mươi tư mùa nấu bánh chưng, bánh tét ở miền đất phương Nam nắng gió, đang nhớ lại những cái Tết Minh Hải - Cà Mau, một thời chưa xa.

Minh hoạ: Minh Tấn

Miền Nam giải phóng vài năm, anh em tôi từ Ninh Bình theo bố mẹ vào Minh Hải. Tết tuổi thơ những năm mới đặt chân đến quê hương thứ hai của mình là mùi hăng hăng của hoa cúc vạn thọ, mùi khét thơm của khói pháo, tiếng đì đùng pháo nổ đêm giao thừa, những buổi chụp đìa bắt cá rọng ăn Tết, trong hiu hiu gió chướng và bông so đũa nở trắng trời… Ngộ nghĩnh sao đâu, sáng sớm mùng Một Tết mở cửa bước ra sân, trong cái se lạnh sáng xuân, mấy chú chó thè lè lưỡi, lơ ngơ láo ngáo nhìn trước ngó sau chạy lông nhông dọc theo khu Ðài Phát thanh Minh Hải cũ. Là bởi giao thừa nhà nào cũng đốt pháo, các chú cún hoảng sợ bỏ chạy ra ngoài cánh đồng, nơi có cái cột ăng-ten cao ngất ngưỡng của Ðài Phát thanh. Hửng sáng mới dám lò dò, lấm lét tìm về nhà.

Sau đó ít năm là những cái Tết Cà Mau. Hồi đó, Tết đến là tôi “thu hoạch” kha khá nhờ vác máy đi chụp dạo. Máy Minolta kính ngắm gián tiếp, chụp phim đen trắng; tự tráng phim, rọi ảnh, sấy, cắt… Thay vì ép plastic như bây giờ, thì… tráng lòng trắng trứng vịt lên bề mặt thuốc rồi sấy khô để giữ ảnh được lâu (cái mùi không mấy dễ chịu). Khi thị trường có phim màu, thì anh Tiến Hải rủ dựng cảnh ngoài Trung tâm Văn hoá hướng nghiệp Thanh thiếu nhi Minh Hải (Nhà Thiếu nhi Cà Mau hiện giờ), chụp ảnh phục vụ cô bác du xuân. Cái xích đu cho khách ngồi chụp ảnh, giờ tôi vẫn đặt trước quán cà phê gia đình, để kỷ niệm những cái Tết không thể nào quên một thời Minh Hải.

Ðến lúc máy ảnh cá nhân “tràn ngập thị trường”, nghề chụp ảnh dịch vụ của những “tay ngang” như tôi đến hồi “phá sản”. Có một dạo, vợ chồng cô em vợ tôi tổ chức cho khoảng năm, sáu chục sinh viên không về quê ăn Tết, mà chủ yếu là mấy em người miền Bắc, làm dịch vụ trò chơi ở Nhà Thiếu nhi Cà Mau, vợ chồng tôi đầu quân vào tổ hậu cần, đảm bảo cho “bộ đội ta ăn no mà đánh thắng”… Vậy là, tôi đang từ một gã công chức bảnh tẻn (là do tự tưởng tượng), bỗng trở nên một gã quần sọt áo thun, dép lê loẹt quẹt, tay đùm tay xách phục vụ cơm nước cho các đồng hương suốt những ngày Tết, nơi tận cùng cực Nam Tổ quốc. Ðêm liên hoan kết thúc mùa làm Tết, vui buồn lẫn lộn. Có những đứa, đang vui, đang nói, đang cười đó, bỗng dưng ngồi lặng… Nhìn quanh, y như một hiệu ứng dây chuyền, đứa nào cũng trầm ngâm, tư lự. Rồi thì, ào một phát - “một, hai, ba, dzô tụi mày ơi!!!”. Lại chạm cốc bồm bộp (cốc dùng một lần, đựng đầy bia, tụi nó chạm cốc mạnh quá như muốn rũ bỏ những tư lự trầm ngâm đi, nên phát ra âm thanh lúc chạm cốc như thế ấy).

Thú thật là, hồi lên học cấp 3, tôi đã… không mong Tết nữa (!!!). Không mong Tết, vì mẹ tôi cứ cận Tết là bơ phờ. Nhìn dáng mẹ liêu xiêu đạp xe trong gió Tết, mẹ và bố rối bời lo cho ba anh em tôi một cái Tết đừng tủi thân với chúng bạn. Không mong Tết, vì ngó quanh mình sao còn nhiều người khó khăn nghèo thiếu quá. Tết đến làm chi để cho những người lao động nghèo phải điêu đứng, phờ phạc vì trăm mối lo toan, vạn điều xoay trở, mà cái kiếp nghèo cứ bám miết chẳng chịu buông!!! Không mong Tết, nhưng tôi vẫn luôn tôn trọng cái Tết của mọi người, luôn nghĩ rằng Tết là điều thiêng liêng lắm trong tâm thức mỗi người dân Việt.

Ðang có những ý kiến đề xuất bỏ Tết Nguyên đán đi, chỉ ăn Tết Dương lịch thôi. Lý do đưa ra xét cho cùng không ngoài mục đích hướng đến những lợi ích cộng đồng, ấy là tiện lợi cho quản trị xã hội, hội nhập kinh tế, đi vào thời kỳ phát triển hiện đại. Ý kiến ấy là vì cái chung, đáng để trân trọng. Nhưng mà riêng tôi, vẫn cho rằng Tết đang là tài sản tinh thần của tất cả mọi người, là thời điểm bừng lên những tâm thức văn hoá, dịp mà những sắc màu bùng nổ khắp các không gian sống; là dịp thanh toán những nợ nần năm cũ để thanh thản bước sang năm mới trong một tâm thế thật là thảnh thơi, thư thái. Trong một cái nhìn mang hàm ý tích cực, Tết còn là dịp để mọi người bày tỏ lễ nghĩa, sự hàm ơn đối với những người đã giúp đỡ mình, để tạo tiền đề cho vạn sự hanh thông, mọi điều tốt đẹp trong suốt cả năm mới; đó cũng là truyền thống tốt đẹp của người Việt, là lễ nghĩa sâu nặng Á Ðông.

Cho dù khi xưa gọi là ăn Tết, còn nay, có người gọi là chơi Tết, thưởng Tết, vui Tết; thậm chí “trốn Tết” nữa, thì Tết vẫn đang được bao người đón chờ. Mà dẫu không đợi, không chờ, thì Tết vẫn cứ tới như lẽ tự nhiên của đất trời vậy. Tết ở Ninh Bình quê tôi, Tết ở Thừa Thiên - Huế, quê hương của anh chị thông gia tôi, Tết ở Bạc Liêu - Cà Mau quê hương thứ hai và là quê vợ tôi, là nơi mà tôi đang sống; Tết của những người Việt, trong đó có người thân và bạn bè tôi nơi đất khách quê người, dù có khác nhau như thế nào đi nữa, nếu ta giữ đúng tục lệ ông bà xưa để lại, thì Tết ở đâu cũng ý nghĩa như nhau, cũng là dịp đoàn tụ gia đình, tưởng niệm, cúng vái tổ tiên, ông bà đã khuất; khơi dậy trong ta tình cảm dân tộc, dòng tộc thiêng liêng đặng mà vun đắp cho tình cảm gia đình và mối cố kết cộng đồng ngày thêm bền chặt.

"Ồ mà, giao thừa - cái ước lệ đứt đoạn chia thời gian dài vô tận thành từng chặng nhỏ" (câu của Nhà văn Ma Văn Kháng) đã gần lắm rồi kìa./.

 

Y Lan

 

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.