Thứ sáu, 19-6-26 00:10:09
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ngã ba sông

Báo Cà Mau Hơn ba mươi năm xa quê cũng là ngần ấy năm tôi bị cuốn theo cơn lốc cơm áo gạo tiền, không còn thời gian cho riêng mình. Vậy mà ngộ, có những thứ tưởng chừng như dễ quên nhất thì trong lòng lại nhớ hoài, nhớ tới thắt ruột thắt gan mà không cách nào lý giải được. Ðó là những buổi sáng đi chợ ở quê với má.

Hơn ba mươi năm xa quê cũng là ngần ấy năm tôi bị cuốn theo cơn lốc cơm áo gạo tiền, không còn thời gian cho riêng mình. Vậy mà ngộ, có những thứ tưởng chừng như dễ quên nhất thì trong lòng lại nhớ hoài, nhớ tới thắt ruột thắt gan mà không cách nào lý giải được. Ðó là những buổi sáng đi chợ ở quê với má.

Chợ ở đây không ồn ào với những câu chào mời, hay ngả giá như những chợ ở nơi thành thị. Những người đến đây chủ yếu chỉ trao đổi vài thứ mình có từ khu vườn nhà, hay trao nhau những câu thăm hỏi về mùa màng, thời vụ... Khi nắng lên thì chợ cũng tan. Cách bày trí và hàng hoá của chợ quê cũng lạ hơn, người ta chỉ dùng xịa hay rổ, thúng để trưng bày hàng hoá của mình với những mặt hàng quen thuộc như: bình bát, hẹ nước, năn, bồn bồn, rau dừa, trái giác, rau má, rau đắng đất… và buộc lại từng lọn (bó) nhỏ trông rất đẹp mắt.

Minh hoạ: Khởi Huỳnh

Tôi thích được theo má những buổi chợ Tết hơn vì những ngày này chợ rất đông và hàng hoá cũng phong phú hơn. Các ghe từ các tỉnh về bán đủ các mặt hàng để dùng trong mấy ngày Tết. Nào là bắp cải, củ hành tím, hoa vải, quần áo may sẵn… có khi còn có cả đoàn Sơn Ðông mãi võ. Thú vị nhất ở chợ này, người bán thường là người lớn tuổi hoặc là trẻ em, ít khi thấy những người tuổi trung niên vì họ phải ra đồng hết.

Mấy năm gần đây tôi phát hiện ra gần nơi mình ở có một cái chợ mà thoạt nhìn nó gần giống chợ ở quê tôi. Và nó đã làm tôi thay đổi ít nhiều. Nói thật, dù thỉnh thoảng tôi mới mua vài món ở đây nhưng ngày hai buổi tôi vẫn đến đây chủ yếu chỉ để nhìn ngắm những bó rau từ vườn nhà, con cá sặt bắt từ bờ ao… để đỡ nhớ quê.

Có lẽ ấn tượng nhất với tôi là cụ già bán bông súng, dáng người khắc khổ, đôi bàn tay gân guốc, những móng tay bị phèn bám lâu năm. Cụ già là một “thế mạnh” của khu chợ này, như một “biểu tượng” bền bĩ cho sự dễ thích nghi của chợ quê, cho dù ngay ở giữa lòng đô thị.

Mỗi lần nhìn thấy ông là trong lòng tôi lại nao nao nhớ về con sông trước nhà mình. Một con sông đầy bông súng, quanh năm bông trổ trắng mặt sông. Ngày đó, con sông ấy cũng chẳng có gì đặc biệt hơn các con sông khác ở vùng sông nước. Nhưng với tôi nó là một nhân chứng, người bạn trung thành. Sông và tôi có vô vàn kỷ niệm buồn, vui suốt thời thơ ấu.

Má tôi kể, khi má về làm dâu thì con sông này bông súng đã mọc đầy sông. Trước nhà tôi là khúc sông nhỏ, hai bên bờ là hàng bần già mát rượi. Gió chướng về bông bần rụng trắng mặt sông; bầy cá rô đua nhau đớp mồi làm mặt nước lúc nào cũng sôi động. Buổi trưa nước trong veo, phía gần bờ nhìn thấy tận đáy sông, nhìn rõ cả bầy tép trấu thong dong lội thành đàn.

Thường mấy cô thiếu nữ chèo xuồng đến đoạn sông này thì không chèo nữa. Xuồng được thả trôi. Các cô đặt nón lá xuống, xoã tóc ra hất hất vài cái rồi lấy cây kẹp bồ câu kẹp lên làm duyên. Thấy lạ, tôi hỏi ba: “Sao cô nào chèo tới đây cũng không chèo nữa mà thả trôi, mà còn xoã tóc, và làm điệu hết vậy?”. Ba vừa nói vừa cười đầy vẻ tự tin: “Tại mấy cô biết khúc sông nầy có ba!”. Ba đâu hay má ngồi gần đó, nên lãnh trọn mấy cái nhéo vào hông đau điếng…

Tôi cứ thắc mắc hoài không biết vì sao má lại nhéo ba đau đến vậy. Chiều đó, má giận ba không thèm ăn cơm, cứ ra ngoài hè ngồi hoài. Ba ra hỏi han, má cũng không chịu nói. Lát sau má vừa đi vừa nói: “Tui đâu có cây kẹp bồ câu đâu mà ông ra đây làm gì?”. Ba bật cười: “Tui giỡn chơi chút xíu thôi mà, nếu má thằng An không thích thì tui thề mai mốt không nói nữa”.

Sau này, tôi mới hiểu chuyện cây kẹp bồ câu mà má nói. Ngày xưa cây kẹp tóc có hình bồ câu là mắc lắm, nếu tính ra lúa thì phải mấy giạ nên chỉ những cô gái giàu có mới mua nổi mà thôi.

Nhà tôi nằm ngay ngã ba sông, thường ai đi ngang qua cũng buột miệng khen vì khung cảnh đẹp. Buổi sáng những người trong xóm ra đây quăng chài thả lưới, sông lúc nào cũng rộn rã tiếng cười vui. Khi chiều dần buông, là cảnh sinh hoạt của cánh thương hồ ngay ở bến sông. Chuyện làng, chuyện xóm, chuyện quê hương ở đâu đó được họ nhắc với nhau nghe cứ rưng rưng thương nhớ.

Ngày ấy, chúng tôi ngoài giờ đi học ở trường làng về thì chẳng có niềm vui nào ngoài chuyện đi mót lúa, bắt cua, bắt ốc ngoài đồng hay bẻ ổi những khu vườn trong xóm. Chán thì kéo nhau chạy ra ngã ba sông mà lặn ngụp thoả thích. Nơi ngã ba sông ấy, người ta có bắc một cây cầu khỉ nối liền qua ba bờ sông để tiện cho việc đi lại của người dân nơi đây. Hình dáng nó giống như chữ y, nên những người ở đây đặt cho nó luôn cái tên rất kêu là cầu Chữ Y. Cũng ở chiếc cầu này, đã có biết bao kỷ niệm của tụi con nít chúng tôi.

Hình như trong mỗi cành cây, mỗi cọng cỏ nơi bến sông ngày ấy đều đã giữ một câu chuyện về thời còn cởi truồng tắm sông của nhiều đứa trẻ trong xóm. Bây giờ, thỉnh thoảng khi gặp nhau qua điện thoại, có đứa lại hỏi thăm về cái bến sông xưa, về cây bần lão, về cây cầu Chữ Y…

Biết trả lời làm sao, vì trăm năm bãi bể còn hoá nương dâu thì nói gì đến một cái bến sông, giờ chắc đã trôi vào đâu đó trong ngút ngàn ký ức./.

Tạp văn của Khởi Huỳnh

Hành trình tri ân giữa biển trời Côn Đảo

Tháng Sáu, đoàn cán bộ, đảng viên Chi bộ cơ quan Đảng uỷ các cơ quan Đảng tỉnh Cà Mau có chuyến hành trình về nguồn tại Côn Đảo, vùng đất thiêng gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc. Đây không chỉ là chuyến tham quan thực tế mà còn là dịp để mỗi cán bộ, đảng viên nhìn lại quá khứ, thêm trân trọng những giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay.

Trao truyền đam mê nghệ thuật đờn ca tài tử

Giữa những ngày hè rộn rã, trẻ em phường Bạc Liêu lần đầu được tham gia lớp học đờn ca tài tử (ÐCTT) miễn phí do Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau tổ chức. Không chỉ là sân chơi bổ ích sau những ngày học tập vất vả, đây còn là nơi vun đắp cho thế hệ trẻ niềm tự hào và trách nhiệm bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hoá độc đáo của nhân loại nói chung và của vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc nói riêng.

Số hoá: Cơ hội mới cho nghệ thuật truyền thống

Sự phát triển của công nghệ số đã thay đổi thói quen giải trí của công chúng. Trước vô số lựa chọn trên không gian mạng, cải lương - loại hình nghệ thuật từng một thời vàng son, buộc phải đổi mới để thích ứng và phát triển.

Khoảng trời riêng với nhiếp ảnh

Sinh sống và làm việc tại TP Ðà Nẵng, xuất phát từ mong muốn ghi lại vẻ đẹp cuộc sống đời thường và con người quanh mình, tác giả Ðỗ Văn Pháp sớm tìm đến với nhiếp ảnh. Anh có trải nghiệm thú vị cùng bộ môn nghệ thuật này từ thời học phổ thông, chụp phim trắng đen ảnh kỷ yếu cho lớp, cho trường...

Cà Mau chung tay vì trẻ em trong kỷ nguyên số

Tháng hành động vì trẻ em năm 2026

Sôi động chương trình nghệ thuật khai mạc hè 2026

Tối 1/6, Nhà Thiếu nhi tỉnh Cà Mau (cơ sở 2) đã tổ chức chương trình nghệ thuật chào mừng Ngày Quốc tế Thiếu nhi, hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em và khởi động các hoạt động hè năm 2026.

Giữ gìn ký ức xưa

Trong hành trình xuôi về phương Nam dựng làng, lập ấp, nhiều lão nông mang theo cả những “món nghề” truyền thống của quê hương, xứ sở và tạo nên nét văn hoá đặc trưng cho nơi họ bám trụ, truyền thừa. Nhưng hiện nay, nhiều làng nghề đứng trước nguy cơ “mai một”.

Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch công bố mẫu thẻ nhà báo 2026

Ngày 29/5, Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch đã có quyết định ban hành mẫu thẻ nhà báo 2026.

Thanh mát bánh củ cải

Bánh củ cải là một trong những món bánh dân gian ngon và đậm tính truyền thống của cộng đồng người Hoa. Theo phát âm của tiếng Triều Châu (tiếng Tiều), bánh củ cải được gọi là “xái thào cúi”, trong đó, “xái thào” nghĩa là “củ cải” đồng âm và mang ý nghĩa “tài lớn” trong văn hoá cát tường của người Trung Hoa. Chính lý do này, cộng đồng người Hoa thích ăn bánh củ cải và thường làm cúng tổ tiên, chư thần trong các dịp lễ hội truyền thống.

Ðiểm tựa đời thường

Trước khi đến với nhiếp ảnh, tác giả Trần Văn Nhành từng có khoảng thời gian làm giáo viên tiểu học. Ðể có thêm thu nhập chăm lo cuộc sống gia đình, nuôi con ăn học, anh rời bục giảng, rẽ hướng sang chụp ảnh dịch vụ và làm thêm nghề thợ may. Ðến nay, hai con đã tốt nghiệp đại học và có công việc ổn định, tuy không còn áp lực kinh tế nhưng anh vẫn gắn bó, duy trì tiệm ảnh nhỏ của gia đình.