Chủ nhật, 15-2-26 14:07:55
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Những chuyến xe cuộc đời…

Báo Cà Mau

Ngày ngày, tôi có việc thường phải đi xe buýt…

1. Rẻ, tiện, nhưng cũng có nhiều cái mệt. Mệt nhất là chỗ ngồi “hên - xui”, không cố định. Tôi vốn yếu người, lại hay “say sóng”. Đi xe phải đứng là một cực hình. Lần ấy cũng gặp chuyến xe đông; người như nêm, ngồi kín các hàng ghế. Xe qua hai, ba, rồi bốn trạm vẫn chưa ai rời ghế bước xuống. Thấy tôi đứng vịn lâu mặt nhợt đi, chân khuỵu sắp ngã phải vừa đu vừa tựa vào thành ghế, cậu soát vé khẽ nhắc chàng thanh niên ăn vận lịch sự, kính cận dày cộp, đang ôm cái “xờ - mát - phôn” to đùng: “Anh có thể nhường ghế cho chị này không? Trông chị yếu quá”. Anh thanh niên liếc xéo qua bộ dạng thảm hại của tôi, đáp tỉnh bơ: “Ráng chút đi, trạm tới có người xuống”… Xong, lấy tai nghe ra cắm máy, đu đưa theo nhịp nhạc.

Thấy vậy, một cô bé ngồi ghế sau, tuổi độ 12 - 13, bộ dạng khá “nhà quê”, lật đật đứng dậy: “Cô ơi, cô ngồi đây đi”. Dáng đứng của em là lạ, vẹo nghiêng; nhìn kỹ mới thấy một bên chân… bị thọt. Ái ngại, định từ chối, nhưng em cứ nhất định nhường: “Không sao đâu cô, cháu sắp xuống rồi”…

Lần khác, xe buýt dừng trạm, “nhặt” lên một cụ già. Chính xác là “nhặt”, bởi anh phụ xe phải xuống xốc nách, gần như bế, cụ mới bước lên nổi mấy bậc thang! Lẩy bẩy, nhăn nheo, võ vàng dường như đang có bệnh. Mà bệnh thật. Soát vé hỏi: “Cụ xuống đâu?”. “Tôi xuống… cổng bệnh viện”. Đáp, thở, ho khù khụ. Trời, cụ già cả, bệnh tật, đi một mình nguy hiểm quá! Chớ con cháu cụ đâu? Nó… đi chùa lễ Phật hết rồi. Cả xe lao xao. Ai đó nói to: “Phật sống” trong nhà không lễ lại đi lễ Phật nào chẳng biết.


2.
Đôi khi cũng có chuyện cười. Cười ra nước mắt!

Người phụ nữ trạc tuổi trung niên, trang phục diêm dúa đỏ xanh ra dáng thị thành. Tình cờ đồng hành, ngồi trạm đợi xe, bà bảo đúng, bà dân phố. Biết tôi cô giáo, bà huyên thuyên: “Quê giờ sao không biết, chứ phố, con gái tui vô trung học ngày ngày cứ phải thuê người đưa rước. Thời buổi nhiễu nhương, biết đâu lường hả cô. Mà nó ăn mặc “sành điệu” lắm cô: tháng thay ba mươi bộ đầm váy, ngày một bộ, tôi sắm đủ…”. Lên xe buýt, cùng xuống trạm X; người bán vé kêu hai chục ngàn. Trong khi tôi móc tiền đưa thì người đàn bà long mắt, cự nự: “Đây xuống X một quãng mà “chém” tới hai chục”. Được giải thích đó là giá tuyến quy định của công ty, bà vẫn cứ oang oang: “Quy gì quy, mấy người tự thu tự chi rồi chỉ đông chỉ tây cho rậm chuyện! Đây, tui còn mười bảy ngàn (móc mớ tiền lẻ - mười bảy ngàn thật), đi được thì đi; không được, cho tui xuống”. Đợi đến lúc anh soát vé kêu tài xế dừng xe, bà “xanh đỏ” mới mắt chuột mắt dơi: “Nói vậy chớ mấy người tính… cho tui xuống thiệt hả? Đây, hai chục thì hai chục, đồ…”.

“Đồ” gì nghe không rõ. Nhưng dù sao cái ví lận lưng cũng đã được móc ra. Toàn tiền trăm mới cứng…

3… Và cũng có khi là chuyện không vui không buồn; nghĩa là trượt khỏi cái phạm trù hỉ - nộ - ái - ố thường nhật của nhân sinh. Nó khiến cho người ta nghĩ ngợi nhiều hơn. Ấy là lần tôi đi xe buýt cùng một người đàn ông trạc trung niên. Ăn mặc không có gì đặc biệt lại thêm khách nhiều, lấn chen nên tôi không lưu ý mấy. Nhưng khi người xuống bớt, tình cờ chọn chỗ ngồi đối diện người đàn ông tôi mới… phát hoảng. Là một khuôn mặt, nói chính xác, không phải của người sống. Nó trắng tím, xanh xao, vô hồn hệt khuôn mặt người chết trôi mới vớt lên. Nó bợt bạt, đông cứng như mặt một hình nhân bằng sáp hơn là mặt người. Không có dấu hiệu của hơi thở. Có lẽ biểu hiện sống còn duy nhất là đôi mắt. Mà mắt cũng lờ đờ, vẩn đục hệt mắt cá ươn. Bệnh; chắc chắn. Nhưng có một điều gì đó còn vượt lên trên cái ấn tượng bệnh tật. Khách xuống hết, còn mình tôi và người đàn ông trên xe. Không hiểu sao trong tôi cứ trồi lên cái cảm giác người đàn ông đang đi chuyến xe cuối của cuộc đời mình.

Xe dừng trước cổng bệnh viện (hú hồn, không phải cổng… nghĩa trang như trong trí tưởng của tôi) và ông ta nặng nhọc rời xe, mang theo cả nỗi ám ảnh chết chóc khuất vào bên trong cánh cổng. Và một tua khách mới lại lên. Một toán học sinh, vui vẻ, trẻ trung. Và xe buýt lại rộn ràng, đầy sinh khí….

4. Giờ vẫn còn say sóng, còn mệt; nhưng tôi bắt đầu thấy thích xe buýt. Tôi yêu xe buýt; những chuyến xe cuộc đời…

NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN

Giữ lửa Táo quân trong nhịp sống mới

Hình ảnh “phiên chầu cuối năm” đã trở nên quen thuộc mỗi độ Tết đến. Các Táo đại diện cho những lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, xã hội... tề tựu trước Ngọc Hoàng để báo cáo tình hình hạ giới, nhìn lại ưu - khuyết điểm trong năm cũ và lắng nghe định hướng cho năm mới. Từ một tích xưa trong tín ngưỡng dân gian, Táo quân dần trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người Việt mỗi dịp xuân về.

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.