Thứ sáu, 10-7-26 10:35:40
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tiếng đờn xưa

Báo Cà Mau

Tuổi thơ tôi là những ngày lớn lên bên chiếc ghe hàng bông bồng bềnh trên sông nước. Má tôi nói, sống đời gạo chợ nước sông thì đời chồng chềnh như “ba bảy chín” (ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh). Trên những nhánh sông quê thấp thoáng đều có những chiếc ghe hàng, mỗi chiếc ghe là mỗi số phận của những mảnh đời nghèo khó.

Năm ấy, cơn gió đẩy, cơn gió đưa cho ghe má xuôi về đến nhánh sông ở Bạc Liêu, rồi neo lại để chờ cho gió lớn đi qua. Trời vừa sập tối, má cột ghe vào gốc cây bần cạnh hàng dừa nước, phía trên bờ là một mái lá liêu xiêu. Má lom khom bên ngọn đèn dầu, dỡ xấp đồ cũ của ba và tôi lúc nhỏ, như nhớ như thương ngày cả nhà tôi ba người đầm ấm. Từ ngày ba tôi bỏ đi biền biệt, má bồng tôi xuống chiếc ghe hàng thả đời xuôi ngược trên khắp ngả sông, ngày bận bán buôn, đêm má dạy tôi đánh vần từng chữ, tôi lớn lên má dạy chuyện nấu cơm, làm cá, chèo ghe, buôn bán…

Về khuya gió thổi rào rào đám dừa nước, bến sông quạnh quẽ chỉ còn tiếng gió, tiếng nước đẩy xô nhau, bỗng dưng có tiếng đờn kìm của ai ngân lên não nuột. Má nói, hễ về Bạc Liêu là được nghe đờn ca hà, đất này tài tử nhiều lắm, ai cũng biết đờn, biết hát đôi câu. Mà hổng biết đêm nay, ai đờn nghe mà sầu trong bụng quá. Má tôi hò và hát vọng cổ hay đáo để nhưng ít khi hát lắm. Vậy mà hôm ấy nhờ tiếng đờn xa lạ đó, tôi lại được nghe má hát “là nguyện cho chàng, hai chữ an bình an, mau trở lại gia đàng cho én nhạn hợp đôi í a…

Hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, một người đàn ông với khuôn mặt hiền lành xuống xuồng mua thuốc gò. Nhác thấy má tôi, chú ngỡ ngàng, rồi tôi thấy chú ấy và má nhìn nhau cái nhìn đầy trắc ẩn. Tôi nghe chú gọi má là cô Út Tháp Mười. Má gọi chú ấy là anh Hai. Má hỏi chú ấy khỏe không, giờ làm gì, vợ con ra sao? Chú bảo, chú vẫn còn đơn thân, nhà chú là mái nhà liêu xiêu trên ấy, rồi chú ngoái mặt về mái lá thâm thấp như tránh né cái nhìn của má. Má hỏi tiếng đờn đêm hôm qua có phải của chú không, chú khẽ gật đầu, cái gật đầu nhiều bẽn lẽn làm má cũng ngại ngần hỏi tiếp. Chú bảo lớn tuổi rồi, sống cảnh đơn thân tối không ngủ được nên đem đờn ra gảy chơi đỡ buồn… Rồi má tháo sợi dây cột ghe và nhổ cây sào, má kêu tôi nói lời tạm biệt với chú. Má tôi chèo ghe xuôi qua đám dừa nước, tôi vẫn còn thấy dáng chú đứng nhìn ghe hàng bông của hai má con tôi khuất dạng…


Sau này tôi nghe má kể, chú tên Tâm, ngày xưa là kép hát của một gánh hát. Là người Bạc Liêu, vì nợ cầm ca nên chú theo đoàn hát lang bạt lên tận xứ Đồng Tháp Mười. Rồi gặp nhau, hai người đem lòng thương mến. Nhưng ông ngoại tôi không chấp nhận chú Hai làm rể, bởi theo ông, dân tài tử không chung tình. Từ ấy, ông ngoại cấm không cho má xem cải lương của gánh hát chú Tâm diễn nữa. Ít lâu sau, má lấy chồng và sinh ra tôi. Gánh hát nghèo của chú Tâm cũng một vài lần quay lại xứ Tháp Mười, nhưng khán giả đến xem dần thưa thớt, nghe nói chú Tâm cũng bỏ đoàn hát về quê biển. Từ đó, má và người nghệ sĩ năm xưa không còn gặp lại, mãi đến cái hôm hạnh ngộ ở bến sông ấy…

Tôi dần khôn lớn cũng là lúc tóc má điểm sương. Tôi lên Sài Gòn vừa làm vừa học, thương má ở quê một mình khuya sớm quạnh hiu. Tôi thầm nghĩ đến ba tôi, không biết giờ này ba ở đâu, ông có đang yên vui trong một gia đình khác hay phải chịu cảnh đơn độc ở xứ nào. Nửa đời người má tôi sống cảnh bồng bềnh trôi dạt qua những ngả sông, đi đến đâu má cũng hỏi thăm tìm ba, vậy mà đến lúc xế chiều má tôi vẫn một mình một bóng. Mỗi lần nhớ má, tôi lại nhớ đến dáng vẻ của người đàn ông đơn thân năm cũ đứng nhìn má tôi buông chèo đẩy ghe hàng bông qua đám dừa nước lao xao cơn gió. Có lần, tôi đi về Bạc Liêu tìm chú. Nhưng bến sông xưa giờ đã khác, không còn hàng dừa nước ven sông, không còn cây bần già và mái nhà xưa cũ. Mọi thứ thay đổi, lộ bê-tông thẳng tắp, ánh đèn đường sáng bừng mọi lối. Tôi hỏi thăm nhiều lắm mới biết, chú đã rời quê đi tìm hai má con của người phụ nữ nghèo trên chiếc ghe hàng bông năm cũ để rủ họ về ở lại mảnh đất này luôn, đừng sống đời “ba bảy chín” nữa. Nước mắt tôi rơi đầm đìa và rớt lại trên nhánh sông quê ngày trước. Lòng tôi dâng lên một niềm thương khác lạ, thương người, thương đất Bạc Liêu nhân hậu, nghĩa tình.

Ngoài sông, gió thổi đầy con nước, chiếc ghe cũ chồng chềnh theo sóng nước. Đêm đó, tôi rủ má xuống ghe ngủ, tôi nói: “Lâu rồi thèm ngủ dưới ghe quá má”. Má nói: “Mồ tổ mày, ham sống đời “ba bảy chín” lắm hả con?”. Cơn gió trời xô chiếc ghe nghiêng bên này rồi lại ngả bên kia, bềnh bồng qua những ngả sông xuôi miền thương nhớ, còn ngọn gió đời xô đẩy cho má, cho ba, cho chú Hai quanh quẩn tìm nhau suốt cả một đời chìm nổi lênh đênh. Nằm trong lòng má trên chiếc ghe hàng, tôi muốn kể má nghe chuyện tôi đi tìm chú Tâm ở Bạc Liêu, nhưng tôi sợ nói ra chỉ làm má thêm buồn. Tôi chỉ biết ôm má thật chặt vào lòng mình, khe khẽ nói với má: “Má à! Con thèm được nghe lại tiếng đờn xưa”.

CẨM THE

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC - QUỐC GIA THỊNH VƯỢNG

Gia đình - Nơi yêu thương bắt đầu, nơi hạnh phúc được gìn giữ

Bảo tồn, khai thác và phát huy giá trị văn hoá dân gian cho phát triển du lịch

Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.