Chủ nhật, 15-2-26 15:39:56
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tiếng đờn xưa

Báo Cà Mau

Tuổi thơ tôi là những ngày lớn lên bên chiếc ghe hàng bông bồng bềnh trên sông nước. Má tôi nói, sống đời gạo chợ nước sông thì đời chồng chềnh như “ba bảy chín” (ba chìm, bảy nổi, chín lênh đênh). Trên những nhánh sông quê thấp thoáng đều có những chiếc ghe hàng, mỗi chiếc ghe là mỗi số phận của những mảnh đời nghèo khó.

Năm ấy, cơn gió đẩy, cơn gió đưa cho ghe má xuôi về đến nhánh sông ở Bạc Liêu, rồi neo lại để chờ cho gió lớn đi qua. Trời vừa sập tối, má cột ghe vào gốc cây bần cạnh hàng dừa nước, phía trên bờ là một mái lá liêu xiêu. Má lom khom bên ngọn đèn dầu, dỡ xấp đồ cũ của ba và tôi lúc nhỏ, như nhớ như thương ngày cả nhà tôi ba người đầm ấm. Từ ngày ba tôi bỏ đi biền biệt, má bồng tôi xuống chiếc ghe hàng thả đời xuôi ngược trên khắp ngả sông, ngày bận bán buôn, đêm má dạy tôi đánh vần từng chữ, tôi lớn lên má dạy chuyện nấu cơm, làm cá, chèo ghe, buôn bán…

Về khuya gió thổi rào rào đám dừa nước, bến sông quạnh quẽ chỉ còn tiếng gió, tiếng nước đẩy xô nhau, bỗng dưng có tiếng đờn kìm của ai ngân lên não nuột. Má nói, hễ về Bạc Liêu là được nghe đờn ca hà, đất này tài tử nhiều lắm, ai cũng biết đờn, biết hát đôi câu. Mà hổng biết đêm nay, ai đờn nghe mà sầu trong bụng quá. Má tôi hò và hát vọng cổ hay đáo để nhưng ít khi hát lắm. Vậy mà hôm ấy nhờ tiếng đờn xa lạ đó, tôi lại được nghe má hát “là nguyện cho chàng, hai chữ an bình an, mau trở lại gia đàng cho én nhạn hợp đôi í a…

Hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, một người đàn ông với khuôn mặt hiền lành xuống xuồng mua thuốc gò. Nhác thấy má tôi, chú ngỡ ngàng, rồi tôi thấy chú ấy và má nhìn nhau cái nhìn đầy trắc ẩn. Tôi nghe chú gọi má là cô Út Tháp Mười. Má gọi chú ấy là anh Hai. Má hỏi chú ấy khỏe không, giờ làm gì, vợ con ra sao? Chú bảo, chú vẫn còn đơn thân, nhà chú là mái nhà liêu xiêu trên ấy, rồi chú ngoái mặt về mái lá thâm thấp như tránh né cái nhìn của má. Má hỏi tiếng đờn đêm hôm qua có phải của chú không, chú khẽ gật đầu, cái gật đầu nhiều bẽn lẽn làm má cũng ngại ngần hỏi tiếp. Chú bảo lớn tuổi rồi, sống cảnh đơn thân tối không ngủ được nên đem đờn ra gảy chơi đỡ buồn… Rồi má tháo sợi dây cột ghe và nhổ cây sào, má kêu tôi nói lời tạm biệt với chú. Má tôi chèo ghe xuôi qua đám dừa nước, tôi vẫn còn thấy dáng chú đứng nhìn ghe hàng bông của hai má con tôi khuất dạng…


Sau này tôi nghe má kể, chú tên Tâm, ngày xưa là kép hát của một gánh hát. Là người Bạc Liêu, vì nợ cầm ca nên chú theo đoàn hát lang bạt lên tận xứ Đồng Tháp Mười. Rồi gặp nhau, hai người đem lòng thương mến. Nhưng ông ngoại tôi không chấp nhận chú Hai làm rể, bởi theo ông, dân tài tử không chung tình. Từ ấy, ông ngoại cấm không cho má xem cải lương của gánh hát chú Tâm diễn nữa. Ít lâu sau, má lấy chồng và sinh ra tôi. Gánh hát nghèo của chú Tâm cũng một vài lần quay lại xứ Tháp Mười, nhưng khán giả đến xem dần thưa thớt, nghe nói chú Tâm cũng bỏ đoàn hát về quê biển. Từ đó, má và người nghệ sĩ năm xưa không còn gặp lại, mãi đến cái hôm hạnh ngộ ở bến sông ấy…

Tôi dần khôn lớn cũng là lúc tóc má điểm sương. Tôi lên Sài Gòn vừa làm vừa học, thương má ở quê một mình khuya sớm quạnh hiu. Tôi thầm nghĩ đến ba tôi, không biết giờ này ba ở đâu, ông có đang yên vui trong một gia đình khác hay phải chịu cảnh đơn độc ở xứ nào. Nửa đời người má tôi sống cảnh bồng bềnh trôi dạt qua những ngả sông, đi đến đâu má cũng hỏi thăm tìm ba, vậy mà đến lúc xế chiều má tôi vẫn một mình một bóng. Mỗi lần nhớ má, tôi lại nhớ đến dáng vẻ của người đàn ông đơn thân năm cũ đứng nhìn má tôi buông chèo đẩy ghe hàng bông qua đám dừa nước lao xao cơn gió. Có lần, tôi đi về Bạc Liêu tìm chú. Nhưng bến sông xưa giờ đã khác, không còn hàng dừa nước ven sông, không còn cây bần già và mái nhà xưa cũ. Mọi thứ thay đổi, lộ bê-tông thẳng tắp, ánh đèn đường sáng bừng mọi lối. Tôi hỏi thăm nhiều lắm mới biết, chú đã rời quê đi tìm hai má con của người phụ nữ nghèo trên chiếc ghe hàng bông năm cũ để rủ họ về ở lại mảnh đất này luôn, đừng sống đời “ba bảy chín” nữa. Nước mắt tôi rơi đầm đìa và rớt lại trên nhánh sông quê ngày trước. Lòng tôi dâng lên một niềm thương khác lạ, thương người, thương đất Bạc Liêu nhân hậu, nghĩa tình.

Ngoài sông, gió thổi đầy con nước, chiếc ghe cũ chồng chềnh theo sóng nước. Đêm đó, tôi rủ má xuống ghe ngủ, tôi nói: “Lâu rồi thèm ngủ dưới ghe quá má”. Má nói: “Mồ tổ mày, ham sống đời “ba bảy chín” lắm hả con?”. Cơn gió trời xô chiếc ghe nghiêng bên này rồi lại ngả bên kia, bềnh bồng qua những ngả sông xuôi miền thương nhớ, còn ngọn gió đời xô đẩy cho má, cho ba, cho chú Hai quanh quẩn tìm nhau suốt cả một đời chìm nổi lênh đênh. Nằm trong lòng má trên chiếc ghe hàng, tôi muốn kể má nghe chuyện tôi đi tìm chú Tâm ở Bạc Liêu, nhưng tôi sợ nói ra chỉ làm má thêm buồn. Tôi chỉ biết ôm má thật chặt vào lòng mình, khe khẽ nói với má: “Má à! Con thèm được nghe lại tiếng đờn xưa”.

CẨM THE

Giữ lửa Táo quân trong nhịp sống mới

Hình ảnh “phiên chầu cuối năm” đã trở nên quen thuộc mỗi độ Tết đến. Các Táo đại diện cho những lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, xã hội... tề tựu trước Ngọc Hoàng để báo cáo tình hình hạ giới, nhìn lại ưu - khuyết điểm trong năm cũ và lắng nghe định hướng cho năm mới. Từ một tích xưa trong tín ngưỡng dân gian, Táo quân dần trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người Việt mỗi dịp xuân về.

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.