Chủ nhật, 15-2-26 01:11:32
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

“Em theo anh về xứ Cạnh Đền…”

Báo Cà Mau

Mỗi lần nghe câu hát “Từ ngày xa đất Tiền Giang, em theo anh về xứ Cạnh Đền. Muỗi kêu mà như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh…” là má tôi lại lấy khăn chùi nước mắt: “Chà! Ai mà viết câu hát hay thiệt, sao mà đúng y chang!”. Chắc tại má thương nên nhắc hoài cái thuở họ nhà trai bưng mâm trầu cau đến nhà ông bà ngoại dạm hỏi, rồi lễ ăn trầu uống rượu của hai bên vui vẻ, tưng bừng, nhưng đến lúc ba tôi dắt tay má xuống chiếc ghe tam bản rồi buông chèo xuôi về Cạnh Đền là buồn. Cũng bởi “em thương anh nên đành xa xứ, xuôi ghe chèo miệt Thứ Cà Mau…”.

xứ Cạnh Đền của ngày xưa xa lơ, xa lắc là nơi đồng bưng hiu hắt. Trong xóm lưa thưa mấy bóng nhà, những mái lá liêu xiêu, tạm bợ bằng cây đước, cây tràm nấp sau những hàng dừa nước xanh um, nối dài theo triền sông mù mịt. Ngày nắng, mủ dừa nước làm đỏ ói dòng sông quánh đặc mùi phèn. Đất chua lè nên cả vạt đồng chưa bao giờ xanh lên màu mạ, chỉ thấy một màu xanh yếu ớt chấp chới giữa những váng phèn vàng quánh trên mặt ruộng mỗi mùa. Nhìn cảnh thôi là biết quê nghèo. Nhà ông bà nội tôi cũng chạy đâu cho khỏi cái nghèo phủ vây thôn xóm. Má tôi kể, hễ trời mưa là phải bưng lư hương chạy khắp nhà tìm chỗ trú cho khỏi dột. Nhà nội có 8 cái lư hương, 2 cái của ông bà cố, 6 cái còn lại là của các bác và các cô tôi - họ là những người con lớn lên từ mảnh đất bưng biền phèn chua Cạnh Đền và là những chiến sĩ đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Ngày, tháng, năm nối tiếp trôi qua, má tôi vốn tóc dài da trắng cũng quen dần với ruộng cạn đồng sâu, tiếng vịt kêu chiều, tiếng muỗi vo ve mỗi tối. Mấy bận ông bà ngoại xuống nhà chơi, thấy cảnh má tôi lam lũ mà khóc sụt sùi. Sợ bà nội buồn, nên lần nào má cũng dẫn ngoại ra hè thủ thỉ: “Có gì đâu ba má, con quen rồi, thấy cảnh thì buồn vậy chớ người ở đây tình nghĩa lắm, má đừng lo”. Cái câu “người ở đây” của má tôi không biết là nói ai, nhưng mỗi lần nghe vậy là ba tôi cười hoài, ông bà nội tôi cũng vui lây bảo: “Con nhỏ thiệt biết nói chuyện”.

Má tôi làm dâu hơn nửa đời ở xứ “muỗi kêu như sáo thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh” nên gắn bó, yêu thương rồi quên mất cái khoảng cách xa lơ, xa lắc. Trong dân gian cũng có những câu chuyện của bác Ba Phi kể về muỗi xứ Cạnh Đền để nói về sự gắn kết keo sơn của những mối tình nghèo đầm ấm, những đôi vợ chồng chung sống đến thuở bạc đầu còn gọi nhau “mình ơi!”. Còn chuyện “đỉa lềnh tựa bánh canh” là bởi mỗi lần bầy trâu đi cày về thường xuống đầm tắm mát, những chỗ trâu nằm thường nước sình sền sệt và mùi trâu hăng hắt nên đỉa bắt mùi tụ về đầm trâu lềnh như bánh canh. Thuở nhỏ, tôi không dám ăn món bánh canh cũng tại câu nói đó, nghe thấy ghê thật!

Nhà tôi ở ấp Nhà Lầu thuộc xứ Cạnh Đền, nay thuộc xã Ninh Thạnh Lợi A, huyện Hồng Dân. Ba tôi giờ còn nhắc hoài chuyện ông đi gặt lúa mướn ở Long Xuyên, người ta hỏi ông ở đâu, ông nói ông ở xóm Nhà Lầu ai nấy bật cười: “Trời, ở xóm nhà lầu mà đi gặt lúa mướn, ngộ thiệt!”, ba tôi cũng cười, cười vì nghe sao mà ngược đời quá và nghe như một nỗi đau rơm rớm máu, thương một vùng quê nghèo nẫu ruột, nhà cửa lưa thưa, mái lá xác xơ. Vậy mà người dân bao đời vẫn bám đất, cày xới mảnh đất cằn cỗi để gieo trồng, sinh sống. Cái tên ấp Nhà Lầu ra đời từ những ước mơ của người dân bao đời nghèo khó, cứ thế, từ thế hệ các ông các bà gửi gắm lại thế hệ sau. Cuối cùng, ước mơ xưa đã thành hiện thực. Ấp Nhà Lầu nay đã có những ngôi nhà khang khang, thậm chí có nhà lầu mọc lên giữa bạt ngàn vuông tôm, đồng lúa. Diện mạo một vùng quê đang dần khởi sắc từ những công trình thủy lợi, giao thông nông thôn… và cuộc sống của người dân cũng dần thay đổi nhưng vẫn còn nguyên sơ cái chất dân dã, phóng khoáng miền Tây. Nên vẫn có những người dân Cạnh Đền nay trở thành tỷ phú mà còn ra đồng coi sóc con tôm, cây lúa. Có người con gái Cạnh Đền cũng đã trở thành hoa hậu với nét đẹp mỹ miều, dịu dàng như bông lúa...

Thời gian đưa những lớp người xưa về với đất. Ông bà nội cũng yên nghỉ lâu rồi, chỉ tiếc ông bà không nhìn thấy được ngày xứ Cạnh Đền thay da đổi thịt. Ba má tôi bây giờ giống hệt ông bà nội, má tôi cũng hay ngồi nhai trầu móm mém nhắc chuyện đời xưa cho đám cháu con biết thuở cha ông mình đi qua gian khó. Với lớp trẻ bây giờ, những câu chuyện “muỗi kêu như sao thổi, đỉa lềnh tựa bánh canh” giống như cổ tích. Và những người đã đem những câu chuyện ấy vào cổ tích xưa thật xưa là những con người mặt nám tay chai, trong đó có bà lão 80 tuổi ngồi nhai trầu và ông lão ngoài sân đang lúi cúi bên những nụ mai vàng rung rinh đón Tết.

Cẩm Thi

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...