Thứ bảy, 14-2-26 10:32:38
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chốn cũ

Báo Cà Mau Thỉnh thoảng tôi thường thu xếp chút thời gian bận rộn của mình để quay về chốn cũ, trở lại những nơi ngập nắng, ngập gió để hong khô bao kỷ niệm một thời. Chốn cũ với tôi đó là con đường làng tràn ngập tiếng cười, với những chiếc lá tre bay bay trong chiều lộng gió và con đường đầy mùi thơm của cỏ dại, mùi của bùn đất, mùi của hương lúa chín ngào ngạt.

Ai cũng có một chốn để thương, để nhớ và để quay về...

Thỉnh thoảng tôi thường thu xếp chút thời gian bận rộn của mình để quay về chốn cũ, trở lại những nơi ngập nắng, ngập gió để hong khô bao kỷ niệm một thời. Chốn cũ với tôi đó là con đường làng tràn ngập tiếng cười, với những chiếc lá tre bay bay trong chiều lộng gió và con đường đầy mùi thơm của cỏ dại, mùi của bùn đất, mùi của hương lúa chín ngào ngạt.

Chốn cũ trong nỗi nhớ của tôi đó là hàng ổi phía sau nhà vươn mình trong nắng, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của trẻ nhỏ trong xóm. Ðó là những cánh hạc giấy được gấp khéo léo treo đầy lối đi.

Quê tôi là một vùng sông nước, ngày ngày có những con đò ì ạch chở khách sang sông. Và con sông như một dải lụa mềm mại, cứ ôm ấp chúng tôi vào lòng những buổi trưa hè nắng cháy. Tôi yêu sông lắm, nhớ thuở còn nhỏ, chúng tôi thường bắt chuồn chuồn cắn rốn, đu mình trên cây chuối để tập bơi. Con đường ngoằn ngoèo ra sông, có đôi lần làm chúng tôi trượt ngã. Nhưng ngã rồi lại đứng dậy để chạy tiếp quãng đường còn lại, sau đó thi nhau nhảy xuống sông, hoà mình vào dòng nước mát rượi.

Chốn cũ, nơi ấy có những gốc cây, hòn đá mà tôi cùng vài đứa bạn chăn bò, chơi trò nghịch ngợm, đó là khắc tên nhau trên đá, kèm theo hàng loạt biểu tượng. Chúng tôi khắc hoạ những vụng dại ngây thơ một thuở. Và gốc cây, hòn đá ấy như một chứng nhân đã chứng kiến bao trò tinh nghịch của chúng tôi. Bao hình vẽ bướm, chim, cùng bao trái tim gắn với cái tên như muốn nhảy múa. Và theo thời gian, mưa, gió cứ nhạt nhoà dần.

Chốn cũ còn là nơi ngày ngày chúng tôi nắm tay nhau đến trường. Nhịp cầu tre lắt lẻo theo mỗi bước chân tôi qua. Chúng tôi chơi với nhau thân thiết từ khi còn bé xíu. Và bóng dáng liêu xiêu của bao đứa bạn đi trên chiếc cầu tre ngày nào còn in đậm mãi trong trái tim tôi. Thích thú nhất là những buổi trưa hè trốn ngủ, chúng tôi lại men ra bờ sông, cặm cụi tìm kiếm những hạt giống hoa về gieo trồng trong những chiếc chậu.

Về chốn cũ, tim tôi không khỏi hồi hộp khi bước qua cánh cổng trường làng. Nơi đó gắn bó suốt một thời của tuổi thơ tôi. Bao trò chơi, bao lần không thuộc bài cứ hiện về trong tôi mãi. Những lúc tan trường, gặp phải cơn mưa bất chợt làm lấm lem từng trang sách. Bao con chữ, nét bút cứ nhoè mực ra. Về đến nhà, sẵn bếp lửa của mẹ, tôi hong khô từng trang vở, cặp, nón. Ðến lớp, cô giáo kiểm tra bài cũ, nhìn những dòng mực nhoè đầy vở, mắt cô bỗng rưng rưng vì thương học trò nghèo.

Về chốn cũ, mở chiếc rương đã mai một theo thời gian, tôi cầm quyển nhật ký ngày nào. Quyển nhật ký không còn mới nữa, từng cánh phượng vỹ nằm chênh chao trong trang vở như nhắc nhở bao kỷ niệm của tuổi học trò. Rồi bãi đất trống đầu làng, đó là nơi chúng tôi thường chơi nhảy dây, đá bóng vào những chiều tan học. Hàng thông già là nơi chúng tôi thường dừng chân để trèo lên bắt mấy tổ chim ri, chim sẻ mang về trong niềm vui chiến thắng.

Về chốn cũ, tôi nhặt nhạnh những vần thơ ngày ấy đã vùi vào quên lãng. Những vần thơ dễ thương của buổi ban đầu mới biết yêu. Cô bạn cùng lớp ngày nào đã sang sông lấy chồng. Và bụi tre, giếng nước đầu làng cứ mải miết già nua theo dòng thời gian. Bao lớp rêu phong trên mái ngói, bao nếp nhăn trên gương mặt những người đàn bà lầm lũi nơi chốn ấy, cứ gieo vào lòng tôi một nỗi thương cảm vô ngần.

Chốn cũ còn là nơi mà ngày xa xưa ấy chúng tôi thường có thói quen nhặt nhạnh những hoa khế, hoa chanh để cài đầu. Và ngồi tụm năm, tụm bảy để quan sát lũ nhện đang giăng tơ bắt mồi dưới trời nắng oi ả. Sau vườn nhà tôi có cây rơm, đó là thiên đường để lũ gà mái nhảy ổ, đẻ ra những quả trứng hồng. Ðó còn là nơi tôi lén mẹ khóc thút thít khi bị điểm kém và ngắm nhìn từng đợt khói lam chiều giăng mắc trên luỹ tre nhà ai.

Nét bình yên của chốn cũ cứ làm tôi thổn thức. Một thời của đói, nghèo với bữa cơm độn khoai, độn sắn hay tiếng cười giòn giã khi được mẹ đi chợ về mua khúc mía, gói bánh. Rồi cả bọn rủ nhau ra đám rơm sau vười nhai ngấu nghiến. Bởi chốn cũ là nơi mà những người tôi thương yêu luôn biết dắt díu nhau qua khỏi sự khốn khó.

Về chốn cũ, người xưa tuy không còn nữa, nhưng sao bao kỷ niệm cứ ùa về mãi trong tôi. Những kỷ niệm ngọt ngào đâu dễ gì quên./.

Võ Hoài Hương Giang

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...