Thứ ba, 7-7-26 02:42:01
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chốn cũ

Báo Cà Mau Thỉnh thoảng tôi thường thu xếp chút thời gian bận rộn của mình để quay về chốn cũ, trở lại những nơi ngập nắng, ngập gió để hong khô bao kỷ niệm một thời. Chốn cũ với tôi đó là con đường làng tràn ngập tiếng cười, với những chiếc lá tre bay bay trong chiều lộng gió và con đường đầy mùi thơm của cỏ dại, mùi của bùn đất, mùi của hương lúa chín ngào ngạt.

Ai cũng có một chốn để thương, để nhớ và để quay về...

Thỉnh thoảng tôi thường thu xếp chút thời gian bận rộn của mình để quay về chốn cũ, trở lại những nơi ngập nắng, ngập gió để hong khô bao kỷ niệm một thời. Chốn cũ với tôi đó là con đường làng tràn ngập tiếng cười, với những chiếc lá tre bay bay trong chiều lộng gió và con đường đầy mùi thơm của cỏ dại, mùi của bùn đất, mùi của hương lúa chín ngào ngạt.

Chốn cũ trong nỗi nhớ của tôi đó là hàng ổi phía sau nhà vươn mình trong nắng, lúc nào cũng rộn rã tiếng cười của trẻ nhỏ trong xóm. Ðó là những cánh hạc giấy được gấp khéo léo treo đầy lối đi.

Quê tôi là một vùng sông nước, ngày ngày có những con đò ì ạch chở khách sang sông. Và con sông như một dải lụa mềm mại, cứ ôm ấp chúng tôi vào lòng những buổi trưa hè nắng cháy. Tôi yêu sông lắm, nhớ thuở còn nhỏ, chúng tôi thường bắt chuồn chuồn cắn rốn, đu mình trên cây chuối để tập bơi. Con đường ngoằn ngoèo ra sông, có đôi lần làm chúng tôi trượt ngã. Nhưng ngã rồi lại đứng dậy để chạy tiếp quãng đường còn lại, sau đó thi nhau nhảy xuống sông, hoà mình vào dòng nước mát rượi.

Chốn cũ, nơi ấy có những gốc cây, hòn đá mà tôi cùng vài đứa bạn chăn bò, chơi trò nghịch ngợm, đó là khắc tên nhau trên đá, kèm theo hàng loạt biểu tượng. Chúng tôi khắc hoạ những vụng dại ngây thơ một thuở. Và gốc cây, hòn đá ấy như một chứng nhân đã chứng kiến bao trò tinh nghịch của chúng tôi. Bao hình vẽ bướm, chim, cùng bao trái tim gắn với cái tên như muốn nhảy múa. Và theo thời gian, mưa, gió cứ nhạt nhoà dần.

Chốn cũ còn là nơi ngày ngày chúng tôi nắm tay nhau đến trường. Nhịp cầu tre lắt lẻo theo mỗi bước chân tôi qua. Chúng tôi chơi với nhau thân thiết từ khi còn bé xíu. Và bóng dáng liêu xiêu của bao đứa bạn đi trên chiếc cầu tre ngày nào còn in đậm mãi trong trái tim tôi. Thích thú nhất là những buổi trưa hè trốn ngủ, chúng tôi lại men ra bờ sông, cặm cụi tìm kiếm những hạt giống hoa về gieo trồng trong những chiếc chậu.

Về chốn cũ, tim tôi không khỏi hồi hộp khi bước qua cánh cổng trường làng. Nơi đó gắn bó suốt một thời của tuổi thơ tôi. Bao trò chơi, bao lần không thuộc bài cứ hiện về trong tôi mãi. Những lúc tan trường, gặp phải cơn mưa bất chợt làm lấm lem từng trang sách. Bao con chữ, nét bút cứ nhoè mực ra. Về đến nhà, sẵn bếp lửa của mẹ, tôi hong khô từng trang vở, cặp, nón. Ðến lớp, cô giáo kiểm tra bài cũ, nhìn những dòng mực nhoè đầy vở, mắt cô bỗng rưng rưng vì thương học trò nghèo.

Về chốn cũ, mở chiếc rương đã mai một theo thời gian, tôi cầm quyển nhật ký ngày nào. Quyển nhật ký không còn mới nữa, từng cánh phượng vỹ nằm chênh chao trong trang vở như nhắc nhở bao kỷ niệm của tuổi học trò. Rồi bãi đất trống đầu làng, đó là nơi chúng tôi thường chơi nhảy dây, đá bóng vào những chiều tan học. Hàng thông già là nơi chúng tôi thường dừng chân để trèo lên bắt mấy tổ chim ri, chim sẻ mang về trong niềm vui chiến thắng.

Về chốn cũ, tôi nhặt nhạnh những vần thơ ngày ấy đã vùi vào quên lãng. Những vần thơ dễ thương của buổi ban đầu mới biết yêu. Cô bạn cùng lớp ngày nào đã sang sông lấy chồng. Và bụi tre, giếng nước đầu làng cứ mải miết già nua theo dòng thời gian. Bao lớp rêu phong trên mái ngói, bao nếp nhăn trên gương mặt những người đàn bà lầm lũi nơi chốn ấy, cứ gieo vào lòng tôi một nỗi thương cảm vô ngần.

Chốn cũ còn là nơi mà ngày xa xưa ấy chúng tôi thường có thói quen nhặt nhạnh những hoa khế, hoa chanh để cài đầu. Và ngồi tụm năm, tụm bảy để quan sát lũ nhện đang giăng tơ bắt mồi dưới trời nắng oi ả. Sau vườn nhà tôi có cây rơm, đó là thiên đường để lũ gà mái nhảy ổ, đẻ ra những quả trứng hồng. Ðó còn là nơi tôi lén mẹ khóc thút thít khi bị điểm kém và ngắm nhìn từng đợt khói lam chiều giăng mắc trên luỹ tre nhà ai.

Nét bình yên của chốn cũ cứ làm tôi thổn thức. Một thời của đói, nghèo với bữa cơm độn khoai, độn sắn hay tiếng cười giòn giã khi được mẹ đi chợ về mua khúc mía, gói bánh. Rồi cả bọn rủ nhau ra đám rơm sau vười nhai ngấu nghiến. Bởi chốn cũ là nơi mà những người tôi thương yêu luôn biết dắt díu nhau qua khỏi sự khốn khó.

Về chốn cũ, người xưa tuy không còn nữa, nhưng sao bao kỷ niệm cứ ùa về mãi trong tôi. Những kỷ niệm ngọt ngào đâu dễ gì quên./.

Võ Hoài Hương Giang

GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC - QUỐC GIA THỊNH VƯỢNG

Gia đình - Nơi yêu thương bắt đầu, nơi hạnh phúc được gìn giữ

Bảo tồn, khai thác và phát huy giá trị văn hoá dân gian cho phát triển du lịch

Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.

"Phim trường thiên nhiên": Cơ hội quảng bá du lịch, văn hoá Cà Mau

Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.

Nguyễn Ngọc Cung - Một đời vì cách mạng, một đời vì nghệ thuật

Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.

Công an Cà Mau đoạt giải B toàn đoàn tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng An ninh nhân dân

Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.

Ý nghĩa hoạt động ngoại khóa tại triển lãm “Hồi sinh những vùng đất chết”

Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.

Ẩm thực Tết Đoan ngọ - nét đẹp giao thoa văn hoá

Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.

Nghệ nhân Ưu tú Ðỗ Ngọc Ẩn - Còn đó một chữ tình

Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...

Chúc mừng Tết Đoan Ngọ (mùng 5/5 âm lịch)

Diệt sâu bọ - giữ gìn nét đẹp truyền thống Việt

Lời người cầm bút thép gửi thế hệ sau

Trên chặng đường 101 năm của nền Báo chí Cách mạng Việt Nam, biết bao thế hệ nhà báo đã cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp cầm bút, xây dựng nền tảng vững chắc cho nền báo chí cách mạng.