Thứ hai, 21-9-26 02:53:11
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ðọc “Dừng lại để… nghĩ” của Ðinh Thuỳ Hương: Bến đỗ đục trong

Báo Cà Mau Có một chút gì đó chông chênh lẫn hoài nghi khi đọc những câu chuyện liên quan đến vấn đề bất bình đẳng giới, trọng nam khinh nữ ở thế kỷ 21 này, nhất là đọc những câu chuyện về thân phận những người phụ nữ trong tập truyện ngắn "Dừng lại để... nghĩ" của Ðinh Thuỳ Hương.

Có một chút gì đó chông chênh lẫn hoài nghi khi đọc những câu chuyện liên quan đến vấn đề bất bình đẳng giới, trọng nam khinh nữ ở thế kỷ 21 này, nhất là đọc những câu chuyện về thân phận những người phụ nữ trong tập truyện ngắn "Dừng lại để... nghĩ" của Ðinh Thuỳ Hương.

Ðem cảm giác ấy tâm sự cùng với một người bạn ở Huế, bạn im lặng một lúc rồi gật đầu: "Có đó, nhiều nữa là đằng khác, nhất là ở những vùng nông thôn nghèo...".

Và rồi câu chuyện không dừng lại chỉ ở việc trọng nam, khinh nữ mà còn lan man sang những vấn đề về chính những người phụ nữ đã tự trói những suy nghĩ của mình vào những quan điểm "khinh trọng" ấy, thậm chí áp đặt những suy nghĩ ấy lên con cháu của mình.

"Quê nội. Nghèo và lam lũ. Bà tôi còng lưng vì cực nhọc. Nhưng khi ngẩng lên vẫn lấp lánh những tự hào: cháu nội thành đạt, chỉ tủi một điều: phận gái, rồi nó lấy chồng sinh con mang họ người ta. Tôi cười không âm sắc: “Không sao đâu bà, cháu sẽ lấy người cùng họ, rồi cháu vẫn sẽ giữ được họ nhà mình”. “Mày nghĩ như thế là giữ được à?”Bà thở dài, nỗi niềm thế hệ chất chồng. Có lúc làm tôi bậm bục: thì bà cũng phận gái đó thôi. Nghĩ thế nhưng không dám nói” (Phận gái má hồng). Nếu quả đúng như vậy thì thật đáng để suy nghĩ lắm...

Trong những truyện ngắn của Ðinh Thuỳ Hương, cái nghèo và sự lam lũ của những vùng quê, nơi mà thân phận những con người tất bật, quay cuồng với sinh kế, với cái khổ triền miên như bám lấy họ cộng thêm những định kiến, những áp đặt theo khuôn khổ, lề lối cũ, có khi thương quý nhau đến thắt đau nhưng không đủ can đảm để bước qua những lề lối, định kiến ấy.

"Mẹ vẫn nấc lên như một đứa trẻ.Chị bất ngờ, đứng chôn chân. Hoá ra tất cả những chửi mắng, nhiếc móc mấy ngày qua cũng chỉ là vì thương, vì giận. Tất cả làm sao ngăn được sự vời vợi của tình mẹ dành cho con. Bỗng nhiên chị thấy xót xa cho mẹ, xót xa cho số kiếp của phận đàn bà quê. Suốt cuộc đời dài dằng dặc, không một lần dám sống cho riêng mình. Luôn ngó trước, nhìn sau, luôn dè dặt trước thị phi sẵn sàng bủa vây người đà bà có chồng vắng nhà” (Phía dưới sông trôi).

Cũng có những người trẻ dứt bỏ tất cả để đi tìm hạnh phúc, sự tự do cho mình nhưng rồi lại không thể bứt mình ra khỏi những nghĩ suy, dằn vặt vì chính quyết định đó. "Tôi sống trong tâm tưởng mênh mông, chông chênh như cây cầu phao nhà tôi bắt qua sông Bứa. Ðôi lúc không biết mình sẽ bấu víu vào đâu để yên ổn về mặt tâm hồn. Tôi từng nhủ học xong, đi làm rồi tôi sẽ không về làng Khua.Ngôi làng chênh vênh bên bờ sông Bứa. Tôi đã tự nhủ với lòng mình cả nghìn lần tôi sẽ ra đi để mẹ phải hối hận về mình… Nhưng cuối cùng bản chất yếu đuối của người phụ nữ đã chiến thắng” (Tôi tên Quyên).

Cũng có thể đó không chỉ là bản chất yếu đuối của phụ nữ, bởi có khá nhiều nhân vật nữ trong các các câu chuyện của nữ tác giả Ðinh Thuỳ Hương khá mạnh mẽ, làm chủ về kinh tế, đôi lúc làm chủ được những tình huống mà người thân của mình gây ra. Nhưng (dường như) họ đã nhận phần thiệt về mình trong tâm thế bình thản, chứ không coi đó là sự chịu đựng hay thua thiệt. "Bóng mẹ đổ dài trên dốc, bóng tôi cũng đổ dài theo mẹ. Không có khoảng cách, không có hố sâu vô hình ngăn cách.Tất cả là yêu thương. Giọng mẹ trầm hẳn lại: Con đừng nói gì, mẹ đã có câu trả lời từ trước khi con muốn ra đi. Mẹ cũng biết con và dì Ba con toan tính những gì. Nhưng ở đời, không cứ là phải hận thù nhau. Mẹ đã được ông ấy để lại tài sản vô giá nhất là con trên đời. Vì thế  mẹ nghĩ mình nên cảm ơn ông ấy. Mẹ không đòi hỏi gì hơn… Nước mắt tôi rớt xuống, bàn chân xào xạo trên cát sỏi theo mẹ về nhà” (Nắng dọc triền sông)"

Khi đọc "Dừng lại để... nghĩ", có lẽ không ít lần độc giả sẽ... ngừng đọc và đặt ra câu hỏi, liệu số phận của những người phụ nữ trong các truyện ngắn của tác giả Thuỳ Hương có khác đi nếu như họ không tự ám thị với chính bản thân rằng "đó chính là số phận dành cho mình" rồi trôi xuôi cuộc đời mình theo những lá lay, chìm nổi. Chẳng hạn như nhân vật Thư, lớn lên trong một gia đình nghèo khó, chứng kiến mọi nhọc nhằn của đời mẹ, và dù là một cô gái khá giỏi giang nhưng Thư đã (ít nhiều) nhắm mắt đưa chân cưới một người chồng có tâm trí khi tỉnh, khi điên như thể mặc định số phận mình sinh ra đã vậy.

 "Cho đến khi Thư lấy Su, nhà vẫn trống hơ trống hoác, trời mưa, nhà dột từng hạt trên nền đất lạnh, buồn đến thấu ruột gan.Năm ấy Thư mười chín tuổi.Vừa đen lại vừa béo.Thực ra khi đó Su vẫn chưa ngơ ngẩn như bây giờ. Lúc đó Su chỉ khèo tay, thỉnh thoảng lăn đùng ra vì bệnh động kinh. Kệ, dù thế thì Su vẫn lấy được Thư - cô gái vâm vấp, hay lam hay làm. Ngày cưới, bao nhiêu người tặc lưỡi thương Thư. Lấy chồng tỉnh còn chả ăn ai, huống hồ… câu nói lửng lơ trôi vèo. Như nước cuồn cuộn mùa lũ, như sông luôn tìm về biển. Như con người vận hạn tới đâu cũng chỉ biết đổ tại phận người” (Phận người).

Ừ thì, vẫn có những cái kết có hậu, chẳng hạn như đứa con gái bướng bỉnh đã bỏ nhà đi làm ăn xa chỉ vì ba của mình bước thêm bước nữa, giờ đã nhận ra đó chỉ là sự ương bướng, cố chấp của mình sau những nhẫn nại yêu thương của người mẹ kế (Những buổi chiều màu tím).

Hay như người đàn ông bị vợ phụ bạc, sau bao năm cực nhọc làm gà trống nuôi con, nhưng khi chứng kiến cảnh người vợ cũ của mình “thân tàn ma dại” thì ông đã ngỏ ý với con cái hãy cùng ông mở rộng vòng tay đón mẹ trở về để gia đình được đoàn viên như xưa (Cha tôi).

Nhưng điều đọng lại khi khép lại tập truyện ngắn "Dừng lại để... nghĩ" vẫn là những trăn trở về thân phận buồn những người phụ nữ - đã lùi về một bước để làm vợ, làm mẹ, tròn vẹn nghĩa vụ dâu con trong gia đình. Thôi thì, cũng tự an ủi, ít ra, họ đã lựa chọn điều đó bởi biết đâu, đối với họ, được làm mẹ, được làm dâu thảo, vợ hiền là một thiên chức lớn lao, một đặc ân mà Thượng Ðế đã dành cho phụ nữ…Và họ chấp nhận điều đó tự như là một món quà chứ không coi đó là gánh nặng hay thiệt thòi. Cũng có thể lắm chứ!./.

Ngọc Lợi

Trang trọng chương trình kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam

Chiều 13/9, Trung tâm Văn hoá tỉnh Cà Mau tổ chức chương trình Kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam (12/8 âm lịch), tri ân, tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã đặt nền móng, gìn giữ và trao truyền những giá trị nghệ thuật truyền thống của dân tộc.

Khi ký ức bước ra khỏi tủ kính

Một chiếc đĩa than đã 108 năm tuổi. Một cuốn truyện tranh chỉ vừa lòng bàn tay. Những tấm poster nghệ sĩ đã phai màu. Những kịch bản viết tay, vé xem hát, băng đĩa... tất cả tưởng như chỉ thuộc về quá khứ, nhưng khi được đặt cạnh nhau, chúng lại đặt ra câu hỏi rất hiện tại: Làm thế nào để một loại hình nghệ thuật đã đi qua hơn 1 thế kỷ tiếp tục sống trong ký ức và tình yêu của những thế hệ hôm nay?

Mỹ thuật Cà Mau khởi sắc

Tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực VIII - ÐBSCL lần thứ 30, diễn ra ngày 24/8 vừa qua, mỹ thuật Cà Mau tiếp tục để lại dấu ấn rõ nét. Trong số các tác phẩm được hội đồng nghệ thuật lựa chọn trao giải, Cà Mau có 1 giải B, 1 giải C và 1 giải Khuyến khích, của các hoạ sĩ: Lại Lâm Tùng (giải B); Văn Minh Chìu (giải C) và Trần Hoàng Thanh (giải Khuyến khích). Kết quả trên cho thấy sự tiến bộ của đội ngũ sáng tác Cà Mau cả về chất liệu, kỹ thuật và ngôn ngữ tạo hình.

Di sản tư liệu - Nguồn lực nội sinh cho phát triển văn hoá

Di sản tư liệu tại Cà Mau là nguồn tài nguyên tri thức đặc sắc, lưu giữ những dấu tích về văn hoá - lịch sử và đời sống cộng đồng qua nhiều thế hệ. Nhận diện, bảo tồn và phát huy đúng cách sẽ góp phần khơi nguồn cho phát triển văn hoá bền vững.

Khi cả nước cùng “mặc áo mới” cho Cà Mau

Hồi còn đi làm nghề truyền thông thương hiệu chục năm về trước, tôi đi dữ lắm. Từ Sài Gòn qua Bình Phước, Vũng Tàu, Ðồng Nai rồi có lúc bay lên Gia Lai ngược ra Thủ đô, vòng lên Bảo Lộc... Ði riết nhiều khi mở mắt ra hổng nhớ mình đang ở tỉnh nào, chỉ nhớ trong ba lô lúc nào cũng có sổ tay kè kè ghi chi chít với một mớ, mà phải ba đầu, sáu tay, mười hai công chuyện mới khớp thực tế.

Giao lưu thể thao, tăng cường mối quan hệ, hợp tác giữa Cà Mau và Thành phố Hồ Chí Minh

Chào mừng 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, đồng thời tăng cường mối quan hệ hợp tác, đoàn kết giữa hai địa phương, chiều 5/9, đoàn cán bộ Cà Mau và đoàn cán bộ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức giao hữu thể thao. Các trận đấu diễn ra trong không khí vui tươi, thắm tình.

Người nghệ sĩ nặng tình với biển

Trong bức tranh nhiếp ảnh nghệ thuật phong phú, dạt dào hơi thở sông nước vùng đồng bằng sông Cửu Long, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh (NSNA) Trần Minh Hoàng là cái tên quen thuộc, gợi nhớ về người nghệ sĩ bền bỉ, trọn đời gắn bó với mảnh đất ven biển Cà Mau.

Để vọng cổ kể chuyện người trẻ hôm nay

Là giảng viên Khoa Sư phạm, Trường Ðại học Bạc Liêu, tác giả Trương Thị Chanh có niềm đam mê và tâm huyết với bộ môn nghệ thuật cải lương. Chị đã sáng tác và thực hiện nhiều MV với các nghệ sĩ trẻ như: Lâm Minh Nghiêm, Mỹ Lệ để đưa ca cổ, cải lương đến gần hơn với khán giả trẻ.

“Giai điệu cuối trời Nam” hội ngộ những tâm hồn yêu nhạc

Tối 3/9, tại Trung tâm Văn hoá tỉnh (phường Bạc Liêu), Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau phối hợp với Chi hội Âm nhạc và Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh tổ chức chương trình nghệ thuật “Giai điệu cuối trời Nam”, chào mừng Ngày Âm nhạc Việt Nam lần thứ XVII (3/9/2026).

Đồng hành cùng chuỗi hoạt động chào mừng Quốc khánh

Hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026), tỉnh Cà Mau tổ chức nhiều hoạt động văn hoá, thể thao, nghệ thuật và du lịch, tạo không khí vui tươi, phấn khởi, thu hút đông đảo người dân và du khách.