Thứ hai, 17-8-26 04:54:37
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nấu bánh tét đêm giao thừa

Báo Cà Mau

Gần tết, ba gọi điện thoại: “Con lo mua vé xe sớm để về quê nấu bánh tét ăn tết”. Ở nhà Linh, bao nhiêu năm nay vẫn không bỏ thông lệ nấu bánh tét. Bởi lẽ đã gọi là “nhà quê” mà mua bánh tét thì mọi người cười cho. Linh lại gói bánh rất giỏi, đó là do từ nhỏ, cứ theo bà nội học cách gói bánh, nấu bánh. Mọi người nói đùa rằng, nếu thất nghiệp thì Linh có cái nghề gói bánh tét hộ thân, chẳng lo gì đói.

Thật ra mấy năm trước, Linh nghỉ học sớm hơn thường lệ, cứ lên xe, xe chạy thẳng đêm là tới nhà. Ở nhà, mọi vật liệu chuẩn bị sẵn, Linh phụ gói và trở thành người trực nồi bánh tét. Bánh tét luộc ra chỉ giữ ở nhà chừng 5 - 6 đòn, còn lại thì làm quà tết cho bạn bè, mối làm ăn… Nhưng năm nay là năm đầu tiên Linh đi làm, mà đã đi làm thì phải đợi khi cơ quan tất niên, phát thưởng tết thì mới lên đường về quê. Cho nên, khi ba dặn mua vé xe tết sớm, Linh dạ cho ba vừa lòng, chứ có biết ngày về đâu mà mua vé? Linh nhủ, thôi thì giây phút cuối còn mấy chiếc xe đò cứ đảo lên đảo xuống đó, ôm gọn túi xách nhảy phóc lên thì trước sau cũng về tới nhà.


Sáng 29 Tết, ba gọi điện hỏi: “Con chưa về à?”. Buổi sáng cơ quan vẫn còn làm việc, mọi công việc sẽ hoàn tất vào buổi trưa, lại còn tất niên nữa. Ba hối: “Sao chưa về”. “Chắc chiều con mới đón xe đò về. Ở nhà tự gói bánh nghen ba”, Linh trả lời.

Chiều 29 Tết. Linh ra bến xe mua vé. “Dạ hết vé rồi ạ”. Linh ngớ người ra. Bến xe ngày cuối năm ken kín người. Dường như tất cả thành phố đều dồn về đây để về quê ăn tết. Còn mấy người lơ xe thường ngày thấy ai xách túi xách là chạy tới: “Em đi đâu?”, để rồi bất kể khách đi đâu, cứ giật túi xách ném lên xe. Còn giờ đây thì họ lại chẳng thèm quan tâm bất cứ ai, chỉ thấy lo chặn cửa xe soát vé.

“Anh đi về đâu?”, một cô gái rất xinh đứng trước mặt Linh, tất nhiên cũng với một túi xách, nhưng là túi xách nhỏ, hỏi Linh như thế. Linh ngạc nhiên, trong bụng nghĩ cô bé này không thể nào là người của nhà xe, nhưng vẫn buột miệng: “Bạc Liêu, nhưng hết vé rồi”. “Em còn dư một vé nè, nhưng vé đi về tận Cà Mau, anh lên xe nhưng xuống Bạc Liêu cũng được. Cô bạn của em định về, nhưng ở lại làm thêm mấy ngày tết kiếm tiền. Anh có đi thì em để lại”.

Linh nhủ, chẳng thà thêm một chút tiền còn hơn là ra lộ đón xe, mà chắc gì có chỗ trống để lên xe vào ngày cuối năm này. Vậy là lên đường. Xe rời khỏi phố giữa đám đông xe cộ ồn ào, còn Linh thì mặc kệ sự ồn ã đang diễn ra trên chuyến xe ngày cuối năm, cảm nhận được cảm giác như mình đang về quê cùng người yêu.

***

Nồi bánh tét đã châm lửa từ lâu. Năm nay Linh không kịp về nhà gói bánh tét. Linh lại không về nhà một mình. Theo sau là Uyên - cô gái nhường vé xe cho Linh ở Sài Gòn. Trong lấp lóa đêm, ba Linh hỏi: “Người yêu con hả?”. Linh cười: “Dạ, Uyên đó ba”. Còn Uyên thì mau mắn tới cạnh nồi bánh tét: “Bác có gói mấy cái bánh ú nhỏ không? Ở nhà con cũng hay gói bánh tét, ngày xưa ba con cũng hay gói mấy cái bánh ú nhỏ bỏ vào. Chèn ơi, bánh vừa luộc chín, vừa ăn vừa châm nước nồi bánh, ngon ơi là ngon”. Ba Linh cười theo: “Có đó con”.

Chuyến xe về quê ăn tết đó như là duyên số. Chuyến xe chạy như rùa, đi mãi tới tối 30 mới tới Bạc Liêu. Chưa chạy tới Cà Mau mà chỉ tới Bạc Liêu thì hỏng máy. Khuya, chắc chắn không có một cuộc hành trình nào về Cà Mau lúc đó. Mà Uyên cũng chỉ về nhà như thói quen, bởi ngôi nhà Uyên về chỉ là nhà bà dì. Linh bảo: “Hay là tới nhà anh nấu bánh tét, đón giao thừa. Sáng sớm mùng một anh đón xe cho em về Cà Mau?”. Vậy là Uyên gật đầu. Có thể suốt trong cuộc hành trình vừa qua, cô đã hiểu hết về Linh.

Trong đêm 30, nồi bánh tét cứ sôi. Ngọn lửa bập bùng làm giảm đi sương đêm lạnh. Linh và Uyên cứ ngồi trong đêm đó mà nghe thời gian đang trôi. “Em vô duyên thật. Tự dưng tới nhà người lạ nấu bánh tét đêm giao thừa”, Uyên nói. Còn Linh thì lại lấy một thanh củi, ném vào trong lò: “Ừ. Nếu không nấu bánh tét thì giờ này em đang khóc ở một phòng trọ nào đó ở bến xe”.

Tiếng ba Linh lại từ trong nhà vọng ra: “Chắc mấy cái bánh ú chín rồi đó. Linh vớt ra cho bạn ăn đi con”.

KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Hành trình đi tìm cái đẹp

Hơn 20 năm cầm máy, NSNA Nguyễn Xuân Hãn vẫn không thôi say mê bộ môn nghệ thuật của khoảnh khắc, vì nhiếp ảnh mang lại cho anh những chuyến đi khám phá cuộc sống, phút giây tĩnh lặng để ngắm nhìn cái đẹp.

Tiếp đam mê điện ảnh cho người trẻ

Những năm gần đây, khái niệm "công nghiệp văn hoá" không còn là câu chuyện xa lạ. Từ điện ảnh, âm nhạc, nghệ thuật biểu diễn đến nội dung số, mỗi sản phẩm sáng tạo đều có thể trở thành giá trị kinh tế nếu được đầu tư bài bản và phát triển đúng hướng. Ðối với những địa phương còn nhiều tiềm năng như Cà Mau, việc khơi dậy đam mê sáng tạo cho thế hệ trẻ chính là bước đi đầu tiên để biến nguồn lực văn hoá thành động lực phát triển mới.

Cháo ong vò vẽ - Hương vị độc bản

Có những món ăn chỉ nhắc tên đã đủ khơi gợi nét đặc trưng của một vùng đất, một thời tuổi thơ và cả tính cách gan góc của con người nơi ấy - cháo ong vò vẽ là một trong những món như thế.

Giữ gìn di sản, tri ân lịch sử

Cà Mau là vùng đất hội tụ nhiều lớp trầm tích văn hoá, lịch sử, trong đó có nhiều công trình kiến trúc đặc sắc và mang nhiều giá trị tiêu biểu. Một trong những công trình ấy phải kể đến Sắc Tứ Quan Âm Cổ Tự (phường An Xuyên), người dân quen gọi là chùa Phật Tổ. Ngôi cổ tự linh thiêng này còn là chứng nhân của gần 2 thế kỷ hình thành và phát triển của quê hương.

Nghệ sĩ xây dựng thương hiệu trên môi trường số

Giữa dòng chảy mạnh mẽ của chuyển đổi số, chỉ với điện thoại thông minh, tài khoản mạng xã hội và tư duy sáng tạo, nghệ sĩ có thể đưa tiếng hát, câu vọng cổ, điệu múa hay những tác phẩm nghệ thuật vượt qua ranh giới địa lý để đến với hàng triệu người xem. Đối với nghệ sĩ Cà Mau, số hoá không chỉ mở ra cơ hội phát triển thương hiệu cá nhân mà còn trở thành phương thức mới để quảng bá văn hoá, con người và hình ảnh vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Từ xóm, ấp địa đầu cực Nam đến Hội thi toàn quốc của lực lượng bảo vệ ANTT ở cơ sở

Khi Ban Tổ chức xướng tên đội thi tỉnh Cà Mau trong nhóm 4 đơn vị đoạt giải A khu vực phía Nam, cả đoàn ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ oà. Đó không chỉ là phần thưởng cho nhiều tháng miệt mài tập luyện của 30 thành viên, mà còn là sự ghi nhận dành cho hàng nghìn cán bộ, thành viên lực lượng tham gia bảo vệ an ninh, trật tự (ANTT) ở cơ sở đang ngày đêm bám địa bàn, giữ bình yên từng xóm, ấp nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc.

Festival tôm Cà Mau lần thứ II năm 2026

“Tôm Cà Mau - Vươn tầm thế giới”

Hoà cùng nhịp thở quê hương

Năm 2018, khi bắt đầu làm quen với những cái bấm máy đầu tiên, chàng trai trẻ Lương Kha (sinh năm 1997, hội viên Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau) chỉ đơn thuần muốn lưu giữ lại những nét đẹp bình dị xung quanh mình. Ðể rồi từ sở thích ban đầu ấy, hành trình nhiếp ảnh nghiêm túc và bền bỉ được mở ra.

Để lịch sử sống mãi trong trái tim thế hệ trẻ

Chương trình chiếu phim miễn phí do Hãng phim Tài liệu và Khoa học Trung ương tổ chức dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ đã thu hút đông đảo khán giả, nhất là học sinh, sinh viên. Những bộ phim lịch sử, chiến tranh cách mạng trở thành phương tiện truyền tải sinh động các giá trị truyền thống, góp phần giáo dục lòng yêu nước và khơi dậy niềm tự hào dân tộc.

Góc nhìn thời sự hoà quyện nghệ thuật

Tốt nghiệp Ðại học Mỹ thuật Công nghiệp năm 1982, chuyên ngành Hoạ sĩ, nhưng anh Cấn Văn Dũng lại rẽ lối, trở thành phóng viên ảnh, gắn bó với Báo Công nghiệp Việt Nam từ năm 1996 (sau đổi tên thành Báo Công Thương). Hành trình này cũng đưa anh "bén duyên" với nhiếp ảnh nghệ thuật.