Thứ bảy, 14-2-26 20:55:46
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nụ hôn

Báo Cà Mau Sự trùng lặp, trớ trêu như định mệnh. Tôi không biết nên cười hay nên khóc. Tôi thấy thương tôi, thương cả cho anh. Lần đầu sau hai mươi năm chia tay, tôi nhìn anh - không với vẻ dửng dưng. Nước mắt tôi chực nhoè xuống bờ mi kẻ chì xanh. Quay đi, luống cuống lục đồ trang điểm. Tấm gương con vô tình soi mái đầu tôi chớm bạc…

-Cho anh hôn em…

- Đừng, anh…

Bản năng tự vệ của phụ nữ, tôi vùng ra. Anh có vẻ hụt hẫng, buồn rượi.

- Thôi được, nhưng… lần này thôi đấy…

Sự biết ơn sáng lên trong mắt. Tôi nghe tiếng tim anh thình thịch trong lồng ngực. Thình thịch, thình thịch - khi môi anh tham lam ngốn lấy môi tôi.

Anh du học Brussels, cao học Quản trị kinh doanh.

- Chờ anh. Anh sẽ về…

Tôi không tin lắm. Nhưng anh về thật. Đám cưới. Tôi thành cô dâu khiến lắm kẻ điên lên vì ganh tị.

"Bà thạc sĩ"; "Bà giám đốc điều hành"... - những tán tụng, chúc mừng đổ trút như mưa! Tuần trăng mật ngắn hơn mơ. Sau đó là công việc. Ngập đầu công việc…

Anh hối hả lột đồ tôi - như máy. Tôi thảng thốt:

- Anh không hôn em à?

- Hôn làm gì, “mần” thôi. Ngủ sớm, mai anh còn ra sân bay…

Anh không nhìn vào mắt tôi. Anh không kịp nhìn vào mắt tôi. Hay anh có nhìn, nhưng tối quá. Anh đang vội vã, hùng hục. Anh lúc nào cũng hùng hục. Và sau đó là lăn ra, ngủ vùi…

                           ***

Minh hoạ: Hoàng Vũ

Tôi xìa lá đơn. Anh luống cuống, lạ lẫm nhìn tôi như quái vật hành tinh:

- Sao khùng vậy em? Anh có lỗi gì với em sao? Anh yêu em... - Bộ dạng anh như đứa trẻ.

- Hay… em nghỉ việc cho khoẻ, ở nhà trông con, chuyện kiếm tiền mình anh lo! Hay… căn hộ này có chật anh sẽ tìm căn khác rộng rãi, tiện nghi hơn! Hay… xe cộ, furniture (đồ gia dụng - khi vội vã, hốt hoảng, anh hay chen tiếng Tây), cái gì không ưng em cứ nói…

 Tôi sụm xuống, mệt mỏi thì thào:

- Không, anh không có lỗi. Không ai có lỗi. Chỉ vì… vì… em… không còn yêu anh!

Đến lượt anh sụm xuống. Mắt anh đờ đẫn. Cái đờ đẫn chứng tỏ anh hiểu: đó là một câu nói chấm hết…

Phiên toà cuối. Anh băn khoăn:

- Có thật… em không muốn nhận gì cả không? Nhà cửa? Xe cộ? Tiền gửi ngân hàng? Này, nếu muốn, em cứ nhận phần mình phân nửa. OK? Em có quyền mà? Này, người Tây họ…

Tôi suýt phát khùng:

- Phải, Tây ra toà, họ… giao tất cho vợ, không đòi cưa đôi. OK? - tôi nhại hệt giọng anh.

- Ơ… không. Em nhầm đấy, thế sao công bằng?

Lần này thì tôi... phì cười - cái cười méo mó, thảm hại.

                         ***                                                                                                                        

Tôi một mình nuôi con. Vất vả đến tối mặt. Đôi lúc bật khóc và thầm rủa mình ngu như heo.

Thi thoảng, anh gọi điện hỏi thăm: "Em cần gì không?". Tôi ráo hoảnh, lạnh băng: "Em không! Cảm ơn!". Số tôi lận đận tình duyên. Thầy tướng bảo, nhưng tôi không tin. Có ngờ đâu, đời tôi kết cục lại… minh chứng hùng hồn cho tài ba của lão thầy tướng chết bầm kia. Thêm vài cuộc "duyên không nợ" (hay "nợ không duyên") lỗ nhiều lãi ít và chẳng đến đâu, tôi bắt đầu ăn chay, niệm Phật. Con bé giễu:

- Mẹ còn “múp” thế, tu sao nổi?

Tôi trợn, quát:

- Nhảm!

Nó nín khe, chạy biến. Thi thoảng, nó vẫn gặp ba. Quan hệ khá tốt. Ruột thịt thì dễ gần nhau. Chỉ có tôi là "khác máu tanh lòng".

Anh nghe cũng lận đận (mặc dù anh chẳng bị lão thầy tướng nào "trù ẻo" chuyện tình duyên). Vài người đàn bà đến, rồi đi. Khoẻ khoắn hơn tôi - bởi chẳng con cái chi cho rách việc. Gặp nhau, thấy tóc anh bạc nhiều hơn. Một niềm vui cố gượng, cố nâng đôi vai anh đang trên đà võng xuống. Mắt anh nhìn tôi. Vẫn như mắt trẻ con…

Con gái tôi (và anh) du học sang Mỹ. Anh tình nguyện lo đúng lo đủ, A tới Z. Lần này thì tôi không từ chối, không thể từ chối. Lòng kiêu hãnh nào cũng có một cái gót chân Asin. Đưa con ra phi trường, tôi gỡ từ cổ sợi dây có mặt hình chữ "vạn", đeo vào cổ con. Còn anh, anh dặn:

- Đi đâu, làm gì, con luôn phải nhớ mình là người Việt. Con - là - người - Việt! Nhớ chưa?

Nó gật.

- Ba mẹ yên tâm. Chờ con. Con sẽ về…

Sự trùng lặp, trớ trêu như định mệnh. Tôi không biết nên cười hay nên khóc. Tôi thấy thương tôi, thương cả cho anh. Lần đầu sau hai mươi năm chia tay, tôi nhìn anh - không với vẻ dửng dưng. Nước mắt tôi chực nhoè xuống bờ mi kẻ chì xanh. Quay đi, luống cuống lục đồ trang điểm. Tấm gương con vô tình soi mái đầu tôi chớm bạc…

Tôi theo đoàn thiện nguyện Phật giáo ra miền Trung cứu trợ bão lụt. Con gái tôi gọi điện từ Mỹ. Giọng nó run, đứt quãng:

- Mom, ba bệnh. Cancer (ung thư)…

Tôi đánh rớt chuỗi tràng hạt trên tay, bỏ dở buổi công phu, nhào ra đón xe đò trong đêm. Khu ung bướu. Anh nằm gầy đét, cô độc. Ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Bác sĩ bảo do uống rượu nhiều, thức đêm. Tôi quát vào điện thoại:

- Con về ngay!

- Nhưng con sắp thi…

- Không thi cử gì cả! Về ngay…

Từng muỗng nước cam tuyệt vọng đút vào đôi môi héo quắt của anh cứ trớ ra mép, không trôi. Nước mắt tôi chảy. Bây giờ thì nó tha hồ chảy, chảy tự do, không có ai, không còn ai để mà phải giấu!

Trong cơn mê sảng, có lần anh hé mắt, thều thào, lắp bắp: "Hôn… cho anh… hôn em…". Giọng anh yếu ớt như vọng từ hành tinh xa. Nếu không chú mục, căng tai, chắc tôi chẳng thể nào nghe ra giữa tiếng ồn vọng lên từ phố xá cuối năm đang cuồng lên trong cuộc đua nước rút với thời gian. Và tôi, và anh - chúng tôi như hai kẻ tình cờ bị hất văng ra bên lề cuộc đua để vừa kịp nhìn nhau thì đã lập tức chìm sâu, hút sâu vào trong một vũng xoáy vô thường… chắc phải còn cố gắng rất nhiều…

Truyện ngắn của Y Nguyên

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...