Thứ bảy, 6-6-26 23:52:34
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Sứ mệnh người cầm bút

Báo Cà Mau Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng đầu năm Canh Tý 2020, khi dư âm ngày Tết vẫn còn vương đâu đó. Chuông điện thoại reo lên: “Em vào cơ quan gặp Ban Biên tập nhận nhiệm vụ gấp!” - giọng anh trưởng phòng ngắn gọn nhưng đầy khẩn trương, khiến tôi không khỏi lo lắng. Linh cảm nghề báo mách bảo, đây không phải một cuộc gọi thông thường. Và đúng như vậy, cuộc gọi ấy đã mở ra hành trình đặc biệt nhất trong đời làm báo của tôi - một hành trình không chỉ đưa tin, mà là dấn thân giữa tâm dịch, nơi tôi khoác lên mình bộ đồ bảo hộ và trở thành một “chiến sĩ” thực thụ trên mặt trận không tiếng súng, mang tên “chống Covid-19”.

Mang tâm thế hoang mang, lo lắng rời khỏi phòng sau khi nhận nhiệm vụ đầu tiên giữa thời điểm dịch Covid-19 vừa bùng phát. Khi ấy, chưa ai hình dung hết được mức độ hiểm nguy cũng như chưa ai lường hết sự khốc liệt mà đại dịch sẽ mang đến. Nhưng rồi, với niềm tin và tinh thần dấn thân của người làm báo, tôi tự nhủ phải mạnh mẽ bước tới, không do dự, không chùn bước.

Không ngại nguồn vắc-xin mới,  bất chấp những thông tin hoang mang, tôi đã mạnh dạn tiên phong tiêm để phòng chống dịch bệnh thời điểm bấy giờ.  Ảnh: PHI LONG

Không ngại nguồn vắc-xin mới, bất chấp những thông tin hoang mang, tôi đã mạnh dạn tiên phong tiêm để phòng chống dịch bệnh thời điểm bấy giờ. Ảnh: PHI LONG

Lần đầu đặt chân vào vùng cách ly, nơi dịch bệnh đang bủa vây, không khí đặc quánh bởi nỗi sợ hãi và bất an. Những con đường vốn đông đúc giờ lặng im vắng ngắt, hàng quán cửa đóng im lìm, từng cánh cổng khép chặt như che chắn nỗi lo âu của người dân. Tôi đã không ít lần bước vào khu cách ly, băng qua những con hẻm bị phong toả, len lỏi vào bệnh viện dã chiến, nơi mà mỗi tiếng xe cứu thương vang lên đều khiến lòng người thắt lại. Khi ấy, bộ đồ bảo hộ mỏng manh như lá bùa hộ mệnh duy nhất của tôi. Tôi chỉ kịp mang theo bên mình một chiếc máy ghi âm, máy ảnh, quyển sổ tay và trái tim đang đập dồn dập trước nỗi bất an vì chuyển biến của dịch.

Rồi những tháng ngày dịch bệnh kéo dài triền miên, tôi cũng từng không ít lần rơi vào cảm giác thấp thỏm, hồi hộp nín thở chờ kết quả test. Rồi chẳng biết từ khi nào, với chút kinh nghiệm có được trong hành trình tác nghiệp giữa tâm dịch, tôi trở thành nữ “y sĩ bất đắc dĩ” của đơn vị. Khi lực lượng y tế phải dồn sức cho tuyến đầu, thì ở hậu phương, tôi lặng lẽ cầm que test, thực hiện từng bước xét nghiệm cho anh chị em đồng nghiệp. Mỗi lần phát hiện một người “vạch đỏ” thì lo lắng lại chất chồng, vừa lo cho đồng nghiệp, vừa lo cho cả bản thân, vì tiếp xúc gần thêm một nguồn lây nữa.

Trong những bộ đồ bảo hộ bí bách, bất kể trời nắng hay mưa, lực lượng y tế đến từng nhà test Covid cho người dân.

Trong những bộ đồ bảo hộ bí bách, bất kể trời nắng hay mưa, lực lượng y tế đến từng nhà test Covid cho người dân.

Giãn cách xã hội, tôi gửi 2 con về với ông bà ngoại. Con nhỏ, cha mẹ già, tất cả đều là những đối tượng dễ bị tổn thương, càng khiến bước chân tôi nặng trĩu mỗi khi trở về nhà. Tôi không chọn cửa chính, mà đi vòng ra sau nhà, nơi mái hiên, mẹ nghe tiếng xe về luôn chờ sẵn bộ quần áo sạch, cồn sát khuẩn và khăn mặt mới. Cha đứng gần đó, ánh mắt vừa lo lắng, vừa lặng lẽ tự hào nhìn đứa con gái vừa trở về sau một ngày băng qua tâm dịch. Vài lời hỏi thăm vội, dăm ba câu dặn dò: “Sát khuẩn kỹ rồi hẵng vào nhà nghen con! Tụi nhỏ đang mong mẹ về đó...”. Chỉ vậy thôi mà sống mũi đã cay, lòng đã nghẹn, những cái ôm giữa mùa dịch cũng trở nên dè dặt, đầy chừng mực.

Nhưng giữa gian khó ấy, tôi hiểu rằng không ai được phép đứng ngoài. Vì đồng nghiệp, vì cộng đồng, và vì cuộc chiến phía trước vẫn chưa thể dừng lại, tôi chọn gác lại niềm riêng, tiếp tục phần việc của mình, bằng tất cả trách nhiệm và niềm tin, cùng nhau vượt qua những ngày dông bão.

Khi dịch Covid-19 bùng phát dữ dội, những cuộc họp, kiểm tra, đi vào tâm dịch, vùng cách ly trở nên dày hơn. Có những cuộc họp khẩn, bất thường đến hơn 11 giờ đêm, khi ấy tôi ra về, trên tay cầm vội hộp xôi, có khi là cái bánh bao để lót dạ. Có những đêm tôi gần như thức trắng đợi chỉ thị của Tỉnh uỷ để thông tin kịp thời tình hình dịch bệnh cũng như quyết định phong toả, cách ly các khu vực.

Suốt gần 3 năm đồng hành cùng “cuộc chiến không tiếng súng” ấy, tôi không nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu điểm nóng, bao nhiêu lần test nhanh, hay bao nhiêu giờ mệt lả trong nắng gắt với lớp đồ bảo hộ bí bách. Tôi chỉ nhớ những ánh mắt lo âu, những giọt nước mắt nghẹn ngào chia ly nơi hàng rào cách ly và cả những nụ cười nhẹ nhõm khi biết mình đã an toàn.

Những phiên "chợ tạm" được lập nên giữa mùa dịch thời điểm giãn cách xã hội, để phục vụ nhu yếu phẩm cho người dân vùng bị cách ly và vùng đệm. Thời điểm ấy, mọi hàng hoá tiêu dùng đều trở nên quý giá.

Những phiên "chợ tạm" được lập nên giữa mùa dịch thời điểm giãn cách xã hội, để phục vụ nhu yếu phẩm cho người dân vùng bị cách ly và vùng đệm. Thời điểm ấy, mọi hàng hoá tiêu dùng đều trở nên quý giá.

Trong những thời khắc ấy, tôi đã không ít lần chứng kiến các bác sĩ ở bệnh viện dã chiến gồng mình trong từng ca cấp cứu, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở mỏng manh. Giữa tiếng máy thở, tiếng gọi của bệnh nhân là những giọt mồ hôi và cả nước mắt âm thầm rơi trên má của người chiến sĩ áo trắng. Chính trong những giờ phút căng thẳng ấy, đã khiến tôi bật khóc bởi tình người vẫn đang rực sáng.

Từng phần cơm, chai nước, túi thuốc từ tay những người lính, đoàn viên, sinh viên tình nguyện... như những ngọn đèn ấm áp trong đêm tối. Có những người đã hàng tháng trời chưa một lần trở về nhà, chưa được nhìn thấy mặt con, chỉ kịp nghe vài câu qua điện thoại, vậy mà vẫn kiên cường bám trụ tại chốt kiểm dịch, trong các khu điều trị. Họ đánh đổi sức khoẻ, chấp nhận nguy cơ bị lây nhiễm, thậm chí phải cách ly chính mình... để giữ an toàn cho cộng đồng.

Và rồi, giữa những yêu thương lặng thầm, có cả những mất mát quá sức chịu đựng, khi một cuộc gọi báo tin người thân qua đời trở nên bất lực bởi khoảng cách, rào chắn và những quy định nghiêm ngặt của phòng dịch. Không có một cái ôm tiễn biệt, không một nén nhang tiễn đưa. Dịch bệnh đã cướp đi quá nhiều điều thiêng liêng mà không gì có thể bù đắp. Nhưng chính trong gian nan ấy, tôi hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của người cầm bút: ghi lại, truyền tải những gì chân thực nhất, để mai sau không ai quên được thời khắc nghiệt ngã mà lòng nhân ái lại sáng bừng mãnh liệt.

Nhìn lại hành trình làm báo giữa tâm dịch là những tháng ngày tôi không thể nào quên. Ðó không chỉ đơn thuần là tác nghiệp, mà là cả khoảng thời gian tôi thật sự sống trọn với nghề. Giữa bao hiểm nguy rình rập, tôi học được thế nào là bản lĩnh nghề báo, là trách nhiệm với xã hội, là sự dấn thân vì cộng đồng. Ðược làm nghề trong thời khắc khốc liệt ấy, với tôi, vừa là vinh dự thiêng liêng, vừa là thử thách cam go của niềm tin và lòng yêu nghề. Ðể rồi, qua tất cả, tôi hiểu rằng: Báo chí không chỉ là công việc - đó là sứ mệnh!

Hồng Nhung

Nối nhịp cầu sẻ chia gia cảnh 7 đứa trẻ mồ côi mẹ

Ngày 5/6, nhiều nhóm thiện nguyện và nhà hảo tâm đã đến thăm hỏi, trao hỗ trợ cho gia đình bà Lâm Thị Yên, ngụ ấp Cái Bát, Xã Lương Thế Trân, sau khi Báo và phát thanh, truyền hình Cà Mau đăng bài viết chia sẻ về hoàn cảnh hoàn cảnh đặc biệt khó khăn của gia đình.

Cán bộ, chiến sĩ Công an Cà Mau hiến hơn 400 đơn vị máu

Sáng 5/6, Công an tỉnh Cà Mau phối hợp Bệnh viện Huyết học - Truyền máu thành phố Cần Thơ tổ chức chương trình hiến máu tình nguyện đợt 2 năm 2026.

Chủ động bổ sung vitamin A cho trẻ 

Những ngày đầu tháng 6, tại các trạm y tế xã, phường trên địa bàn tỉnh Cà Mau, không khí Ngày Vi chất dinh dưỡng (1- 2/6) diễn ra sôi nổi với sự tham gia tích cực của đông đảo phụ huynh đưa trẻ trong độ tuổi đến uống vitamin A, cân đo và đánh giá tình trạng dinh dưỡng.

Tư duy xanh vì tương lai bền vững

Trong tiến trình phát triển, Cà Mau không chỉ được biết đến là vùng đất trù phú nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc, mà còn đang trở thành  điểm sáng trong công tác bảo vệ môi trường. Từ những phong trào phân loại rác tại nguồn đến cuộc chiến chống rác thải nhựa đại dương; từ việc nâng cao Chỉ số Xanh (PGI) đến tầm nhìn về hạ tầng xử lý hiện đại, tất cả đang hoà quyện để tạo nên một Cà Mau: xanh hơn, bền vững hơn.

2 hộ khó khăn tại Xã Trần Phán có mái ấm an cư

Ngày 4/6, Uỷ ban MTTQ Việt Nam Xã Trần Phán tổ chức lễ bàn giao 2 căn nhà Đại doàn kết cho 2 hộ khó khăn về nhà ở trên địa bàn, từ nguồn xã hội hoá.

Từ nguồn viện trợ phi chính phủ, 160 hộ dân Cà Mau có nhà ở kiên cố

Thông tin trên được nêu tại hội nghị tổng kết Dự án hỗ trợ xây dựng nhà ở cho người dân trên địa bàn tỉnh Cà Mau do Tổ chức Latter-day Saint Charities (LDSC) tài trợ, được Liên hiệp Các tổ chức hữu nghị tỉnh tổ chức vào sáng 4/6.

Gần 476 tỷ đồng tặng quà cho người có công nhân dịp kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ

Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà ủy quyền Bộ trưởng Bộ Nội vụ trình Chủ tịch nước về việc tặng quà cho người có công với cách mạng nhân dịp kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026).

Hơn 7 tỷ đồng hỗ trợ “Thắp sáng đường quê” và an sinh xã hội cho 11 xã ở Cà Mau

Chiều 3/6, Ban Thường trực Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau phối hợp với Công ty Bảo hiểm PVI Tây Nam - PVI Cà Mau tổ chức lễ trao tài trợ công trình “Thắp sáng đường quê” và chương trình an sinh xã hội cho 11 xã trên địa bàn tỉnh.

Khánh thành công trình “Thắp sáng đường quê” tại Xã Lương Thế Trân

Ngày 3/6, Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau phối hợp với Công ty Bảo hiểm PVI Tây Nam tổ chức lễ khánh thành công trình “Thắp sáng đường quê” tại ấp Cái Bát, Xã Lương Thế Trân.

Lãnh đạo tỉnh Cà Mau gặp gỡ hơn 400 trẻ em nhân Tháng hành động vì trẻ em

Sáng 3/6, Tỉnh uỷ, HĐND, UBND, Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau tổ chức Chương trình lãnh đạo tỉnh gặp gỡ trẻ em và hưởng ứng Tháng hành động vì trẻ em năm 2026 với chủ đề “Kết nối yêu thương - Đồng hành cùng trẻ em trong kỷ nguyên số”.