Chủ nhật, 30-11-25 15:39:29
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Sứ mệnh người cầm bút

Báo Cà Mau Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng đầu năm Canh Tý 2020, khi dư âm ngày Tết vẫn còn vương đâu đó. Chuông điện thoại reo lên: “Em vào cơ quan gặp Ban Biên tập nhận nhiệm vụ gấp!” - giọng anh trưởng phòng ngắn gọn nhưng đầy khẩn trương, khiến tôi không khỏi lo lắng. Linh cảm nghề báo mách bảo, đây không phải một cuộc gọi thông thường. Và đúng như vậy, cuộc gọi ấy đã mở ra hành trình đặc biệt nhất trong đời làm báo của tôi - một hành trình không chỉ đưa tin, mà là dấn thân giữa tâm dịch, nơi tôi khoác lên mình bộ đồ bảo hộ và trở thành một “chiến sĩ” thực thụ trên mặt trận không tiếng súng, mang tên “chống Covid-19”.

Mang tâm thế hoang mang, lo lắng rời khỏi phòng sau khi nhận nhiệm vụ đầu tiên giữa thời điểm dịch Covid-19 vừa bùng phát. Khi ấy, chưa ai hình dung hết được mức độ hiểm nguy cũng như chưa ai lường hết sự khốc liệt mà đại dịch sẽ mang đến. Nhưng rồi, với niềm tin và tinh thần dấn thân của người làm báo, tôi tự nhủ phải mạnh mẽ bước tới, không do dự, không chùn bước.

Không ngại nguồn vắc-xin mới,  bất chấp những thông tin hoang mang, tôi đã mạnh dạn tiên phong tiêm để phòng chống dịch bệnh thời điểm bấy giờ.  Ảnh: PHI LONG

Không ngại nguồn vắc-xin mới, bất chấp những thông tin hoang mang, tôi đã mạnh dạn tiên phong tiêm để phòng chống dịch bệnh thời điểm bấy giờ. Ảnh: PHI LONG

Lần đầu đặt chân vào vùng cách ly, nơi dịch bệnh đang bủa vây, không khí đặc quánh bởi nỗi sợ hãi và bất an. Những con đường vốn đông đúc giờ lặng im vắng ngắt, hàng quán cửa đóng im lìm, từng cánh cổng khép chặt như che chắn nỗi lo âu của người dân. Tôi đã không ít lần bước vào khu cách ly, băng qua những con hẻm bị phong toả, len lỏi vào bệnh viện dã chiến, nơi mà mỗi tiếng xe cứu thương vang lên đều khiến lòng người thắt lại. Khi ấy, bộ đồ bảo hộ mỏng manh như lá bùa hộ mệnh duy nhất của tôi. Tôi chỉ kịp mang theo bên mình một chiếc máy ghi âm, máy ảnh, quyển sổ tay và trái tim đang đập dồn dập trước nỗi bất an vì chuyển biến của dịch.

Rồi những tháng ngày dịch bệnh kéo dài triền miên, tôi cũng từng không ít lần rơi vào cảm giác thấp thỏm, hồi hộp nín thở chờ kết quả test. Rồi chẳng biết từ khi nào, với chút kinh nghiệm có được trong hành trình tác nghiệp giữa tâm dịch, tôi trở thành nữ “y sĩ bất đắc dĩ” của đơn vị. Khi lực lượng y tế phải dồn sức cho tuyến đầu, thì ở hậu phương, tôi lặng lẽ cầm que test, thực hiện từng bước xét nghiệm cho anh chị em đồng nghiệp. Mỗi lần phát hiện một người “vạch đỏ” thì lo lắng lại chất chồng, vừa lo cho đồng nghiệp, vừa lo cho cả bản thân, vì tiếp xúc gần thêm một nguồn lây nữa.

Trong những bộ đồ bảo hộ bí bách, bất kể trời nắng hay mưa, lực lượng y tế đến từng nhà test Covid cho người dân.

Trong những bộ đồ bảo hộ bí bách, bất kể trời nắng hay mưa, lực lượng y tế đến từng nhà test Covid cho người dân.

Giãn cách xã hội, tôi gửi 2 con về với ông bà ngoại. Con nhỏ, cha mẹ già, tất cả đều là những đối tượng dễ bị tổn thương, càng khiến bước chân tôi nặng trĩu mỗi khi trở về nhà. Tôi không chọn cửa chính, mà đi vòng ra sau nhà, nơi mái hiên, mẹ nghe tiếng xe về luôn chờ sẵn bộ quần áo sạch, cồn sát khuẩn và khăn mặt mới. Cha đứng gần đó, ánh mắt vừa lo lắng, vừa lặng lẽ tự hào nhìn đứa con gái vừa trở về sau một ngày băng qua tâm dịch. Vài lời hỏi thăm vội, dăm ba câu dặn dò: “Sát khuẩn kỹ rồi hẵng vào nhà nghen con! Tụi nhỏ đang mong mẹ về đó...”. Chỉ vậy thôi mà sống mũi đã cay, lòng đã nghẹn, những cái ôm giữa mùa dịch cũng trở nên dè dặt, đầy chừng mực.

Nhưng giữa gian khó ấy, tôi hiểu rằng không ai được phép đứng ngoài. Vì đồng nghiệp, vì cộng đồng, và vì cuộc chiến phía trước vẫn chưa thể dừng lại, tôi chọn gác lại niềm riêng, tiếp tục phần việc của mình, bằng tất cả trách nhiệm và niềm tin, cùng nhau vượt qua những ngày dông bão.

Khi dịch Covid-19 bùng phát dữ dội, những cuộc họp, kiểm tra, đi vào tâm dịch, vùng cách ly trở nên dày hơn. Có những cuộc họp khẩn, bất thường đến hơn 11 giờ đêm, khi ấy tôi ra về, trên tay cầm vội hộp xôi, có khi là cái bánh bao để lót dạ. Có những đêm tôi gần như thức trắng đợi chỉ thị của Tỉnh uỷ để thông tin kịp thời tình hình dịch bệnh cũng như quyết định phong toả, cách ly các khu vực.

Suốt gần 3 năm đồng hành cùng “cuộc chiến không tiếng súng” ấy, tôi không nhớ nổi mình đã đi qua bao nhiêu điểm nóng, bao nhiêu lần test nhanh, hay bao nhiêu giờ mệt lả trong nắng gắt với lớp đồ bảo hộ bí bách. Tôi chỉ nhớ những ánh mắt lo âu, những giọt nước mắt nghẹn ngào chia ly nơi hàng rào cách ly và cả những nụ cười nhẹ nhõm khi biết mình đã an toàn.

Những phiên "chợ tạm" được lập nên giữa mùa dịch thời điểm giãn cách xã hội, để phục vụ nhu yếu phẩm cho người dân vùng bị cách ly và vùng đệm. Thời điểm ấy, mọi hàng hoá tiêu dùng đều trở nên quý giá.

Những phiên "chợ tạm" được lập nên giữa mùa dịch thời điểm giãn cách xã hội, để phục vụ nhu yếu phẩm cho người dân vùng bị cách ly và vùng đệm. Thời điểm ấy, mọi hàng hoá tiêu dùng đều trở nên quý giá.

Trong những thời khắc ấy, tôi đã không ít lần chứng kiến các bác sĩ ở bệnh viện dã chiến gồng mình trong từng ca cấp cứu, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở mỏng manh. Giữa tiếng máy thở, tiếng gọi của bệnh nhân là những giọt mồ hôi và cả nước mắt âm thầm rơi trên má của người chiến sĩ áo trắng. Chính trong những giờ phút căng thẳng ấy, đã khiến tôi bật khóc bởi tình người vẫn đang rực sáng.

Từng phần cơm, chai nước, túi thuốc từ tay những người lính, đoàn viên, sinh viên tình nguyện... như những ngọn đèn ấm áp trong đêm tối. Có những người đã hàng tháng trời chưa một lần trở về nhà, chưa được nhìn thấy mặt con, chỉ kịp nghe vài câu qua điện thoại, vậy mà vẫn kiên cường bám trụ tại chốt kiểm dịch, trong các khu điều trị. Họ đánh đổi sức khoẻ, chấp nhận nguy cơ bị lây nhiễm, thậm chí phải cách ly chính mình... để giữ an toàn cho cộng đồng.

Và rồi, giữa những yêu thương lặng thầm, có cả những mất mát quá sức chịu đựng, khi một cuộc gọi báo tin người thân qua đời trở nên bất lực bởi khoảng cách, rào chắn và những quy định nghiêm ngặt của phòng dịch. Không có một cái ôm tiễn biệt, không một nén nhang tiễn đưa. Dịch bệnh đã cướp đi quá nhiều điều thiêng liêng mà không gì có thể bù đắp. Nhưng chính trong gian nan ấy, tôi hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm của người cầm bút: ghi lại, truyền tải những gì chân thực nhất, để mai sau không ai quên được thời khắc nghiệt ngã mà lòng nhân ái lại sáng bừng mãnh liệt.

Nhìn lại hành trình làm báo giữa tâm dịch là những tháng ngày tôi không thể nào quên. Ðó không chỉ đơn thuần là tác nghiệp, mà là cả khoảng thời gian tôi thật sự sống trọn với nghề. Giữa bao hiểm nguy rình rập, tôi học được thế nào là bản lĩnh nghề báo, là trách nhiệm với xã hội, là sự dấn thân vì cộng đồng. Ðược làm nghề trong thời khắc khốc liệt ấy, với tôi, vừa là vinh dự thiêng liêng, vừa là thử thách cam go của niềm tin và lòng yêu nghề. Ðể rồi, qua tất cả, tôi hiểu rằng: Báo chí không chỉ là công việc - đó là sứ mệnh!

Hồng Nhung

Hơn 3.900 thẻ BHYT được trao tặng người dân khó khăn

Chiều 28/11, Bảo hiểm xã hội (BHXH) tỉnh Cà Mau tổ chức Lễ phát động Chương trình “Tặng thẻ bảo hiểm y tế (BHYT) cho người có hoàn cảnh khó khăn”. Đây là hoạt động mang ý nghĩa nhân văn, được ngành BHXH Việt Nam duy trì nhiều năm qua.

Nâng cao kỹ năng, phát huy sức trẻ trong lan toả bình đẳng giới    

Hòa trong không khí Tháng hành động vì bình đẳng giới năm 2025 với chủ đề “Bình đẳng giới và an toàn cho phụ nữ và trẻ em trong kỷ nguyên số”, Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Cà Mau đã triển khai nhiều hoạt động thiết thực, ý nghĩa.

Chung tấm lòng hướng về miền Trung

Những ngày qua, quán Cà phê Mau trên đường Châu Văn Liêm, phường An Xuyên trở thành điểm hẹn quen thuộc của những tấm lòng hướng về miền Trung.

Chuyện của những “người mẹ thứ hai”

Giáo viên mầm non đóng vai trò quan trọng trong cuộc đời mỗi đứa trẻ. Không chỉ truyền dạy kiến thức, các cô còn là "người mẹ thứ hai", giúp trẻ phát triển toàn diện với tình yêu thương và sự chăm sóc tận tâm. Tại Trường Mầm non Sơn Ca Phước Long (xã Phước Long), các cô giáo như những người làm vườn tận tâm, nhẹ nhàng giúp những hạt giống nhỏ phát triển thành cây lá xanh tươi.

Cà Mau chung tay vì miền Trung

Đợt mưa lũ lịch sử những ngày qua đã gây thiệt hại nặng nề cho đồng bào miền Trung, Tây Nguyên. Ngay lúc này, đồng bào đang rất cần sự chung tay, sẻ chia để vực dậy sau đau thương, mất mát, sớm ổn định cuộc sống. Từ Cà Mau, rất nhiều điểm quyên góp được hình thành, tiếp nhận và kịp thời chuyển những chuyến hàng cứu trợ đến bà con vùng lũ.

Cán bộ, chiến sĩ Công an Cà Mau hiến trên 500 đơn vị máu

Tiếp tục lan toả thông điệp “Máu cứu người - Nụ cười hạnh phúc”, ngày 27/11, Công an tỉnh Cà Mau phối hợp Bệnh viện Huyết học - Truyền máu TP Cần Thơ tổ chức chương trình hiến máu tình nguyện đợt 2 năm 2025.

Khởi công cầu giao thông tại ấp Phước Hoà A

Chào mừng Đại hội Đại biểu MTTQ Việt Nam tỉnh Cà Mau lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030, ngày 27/11, Uỷ ban MTTQ xã Phước Long tổ chức khởi công xây dựng cầu giao thông nông thôn tại ấp Phước Hoà A.

19 thiết bị tự làm tham gia Hội thi thiết bị đào tạo

Sáng 27/11, Hội thi Thiết bị đào tạo tự làm cấp tỉnh lần thứ I, năm 2025 chính thức khai mạc, đánh dấu bước tiến mới của phong trào sáng tạo và tự chế tạo thiết bị phục vụ đào tạo tại các cơ sở giáo dục nghề nghiệp trên địa bàn tỉnh.

Gieo mầm xanh trên “cánh đồng” tri thức

Bền bỉ đồng hành cùng học sinh hoàn cảnh khó khăn, từ năm 2012 đến nay, chương trình học bổng "Phân bón Cà Mau - Hạt ngọc mùa vàng" do Tỉnh đoàn và Tổng Công ty Phân bón Dầu khí Cà Mau (PVCFC) phối hợp thực hiện mang lại ý nghĩa thiết thực, góp phần gieo mầm xanh trên "cánh đồng" tri thức. Với thông điệp “Nuôi hy vọng - Dưỡng tương lai”, Hạt ngọc mùa vàng không chỉ là sự hỗ trợ, mà còn là ngọn hải đăng thắp lên hy vọng, tiếp sức đến trường cho những học sinh hoàn cảnh khó khăn.

Ngôi nhà thứ 11 thắp sáng ước mơ an cư

Sáng 27/11, niềm vui đến với gia đình anh Võ Văn Thoại (Ấp 25, xã Nguyễn Phích) khi căn nhà trong chương trình “Mái ấm an cư” được khánh thành và bàn giao. Bà con chòm xóm ai cũng xúc động, mừng cho gia đình từ nay được an cư.