Thứ hai, 21-9-26 02:43:25
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tiếng rao... công nghiệp

Báo Cà Mau Có một dạo, những người sống gần các khu chợ khá dị ứng với tiếng rao phát ra từ loa: "thuốc diệt kiến, diệt gián, mười ngàn một gói" với cái giọng đều đều, không lên bổng xuống trầm, không vui buồn theo tâm trạng của người rao hoặc theo... thời tiết, bán đắt hàng hay ế ẩm nên dường như mặt hàng của lời rao ấy bán cũng không chạy lắm.

Có một dạo, những người sống gần các khu chợ khá dị ứng với tiếng rao phát ra từ loa: "thuốc diệt kiến, diệt gián, mười ngàn một gói" với cái giọng đều đều, không lên bổng xuống trầm, không vui buồn theo tâm trạng của người rao hoặc theo... thời tiết, bán đắt hàng hay ế ẩm nên dường như mặt hàng của lời rao ấy bán cũng không chạy lắm.

Những tưởng tiếng rao hàng từ loa ấy sẽ “chết yểu”, nào ngờ chỉ sau một thời gian ngắn, các lời rao được thu sẵn, phát ra rả trên loa “đổ bộ” trên các nẻo đường, từ “bánh mì Sài Gòn hai ngàn một ổ” đến “tủ, giường, bàn, ghế cũ bán không?”, “bánh chưng, bánh giò nóng đây”, rồi đến bắp xào, hột vịt lộn cũng... lên đời với loa điện, trái cây, chè nóng, chè lạnh cũng dần thay thế tiếng rao đặc trưng, ngọt lịm của mình (có lẽ do tính tiện lợi) khiến từ sáng tới chiều, cả chục gánh chè, xe chè đi ngang qua nhà với tiếng rao y chang nhau, khiến người nghe nếu không tận mắt nhìn thấy người bán thì cũng chẳng thể nào phân biệt được gánh quen hay gánh lạ.

Mà nghĩ cũng ngộ, bởi ai cũng biết là với hàng rong, sự “nhận mặt thương hiệu” chính là qua tiếng rao. Bởi những người mua hàng rong thường loay hoay với những việc trong nhà hoặc nhàn tản coi ti-vi, đọc sách, nghe tiếng rao “chè đậu xanh nước cốt dừa không?” quen thuộc, bỗng dưng thấy nãy giờ buồn miệng nên thèm ngọt, liền ra trước cửa đón gánh chè, gọi một chén ăn chơi. Hay như bà nội trợ đi chợ về, soạn đồ ra chuẩn bị nấu nướng thì chắc lưỡi khi quên mua hành cần cho món canh bí, canh ngót... thời may có tiếng ông bán rau, củ, quả xôn xao vọng tới, thế là kêu lại, mua một ngàn, hai ngàn đồng hành cần, thấy mớ khổ qua mướt xanh, thôi mua thêm một ký để dành chiều xào một mớ, còn dư thì mai luộc lên kho đồ chay ăn cũng qua bữa... 

Hay như một dạo, những người sống ở khu vực Lê Văn Sỹ - Trần Quang Diệu (Quận 3, TP Hồ Chí Minh) cứ mỗi khi nghe tiếng rao “chí mà phủ” khản đặc nhằm lúc lưng lưng bụng thì thể nào cũng chắc lưỡi, bước ra gọi một chén ăn, có khi thêm một chén để dành khi thấy nồi chè của ông vẫn chưa vơi đi nhiều bởi người sống ở khu vực này đa phần đều lớn lên cùng với lời rao đặc trưng ấy. Trẻ con thấy mình lớn lên khi nhìn thấy chiếc lưng ngày càng còng xuống của ông, người lớn nhận ra dấu vết thời gian của mình qua những bước đi chậm - nhanh. Những lần chứng kiến bàn tay ông dần run rẩy khi múc chè mè đen ra chén... dẫu vị chè sau bao nhiêu năm vẫn không hề thay đổi... Rồi tiếng rao của ông nhỏ dần... nhỏ dần... Và rồi một ngày mất hẳn tiếng rao ấy, người trong khu phố ấy ai cũng buồn, có người còn đến tận nhà thắp cho ông nén nhang, đặt lên bàn thờ bằng đúng số tiền một chén chè mè đen rồi lặng lẽ ra về mà thấy lòng hiu buồn, tiếc nhớ...

Là vậy đó, bởi dường như trong tuổi thơ của mình, ai cũng ít nhiều khi tai nghe tiếng rao thân thuộc nào đó thì mắt bừng sáng, quay sang níu áo bà, áo mẹ, thậm chí nắm tay bà, tay mẹ kéo ra tận cửa nhà chờ “đậu hũ nóng”, “bánh bèo chén”, “bánh đúc”, “bánh tằm”, “bún riêu”... Háo hức khi nghe tiếng rao gần hơn, rồi “đậu hũ nóng”, “bún riêu”, “bánh tằm”... xuất hiện cùng với nụ cười khi thấy khách quen, mẹ mỉm cười đáp lại rồi để cho con “tự quyền” gọi món theo kiểu gia giảm ngọt, mặn, chua, cay... theo ý. Hoặc cũng có khi người bán gánh không cần đợi gọi đã làm ngay một phần đúng ý cho “mối ruột”.

Ðó là những điều mà các “tiếng rao công nghiệp” được thu sẵn và phát trên loa không thể nào có được, bởi không ít lần, khi nghe “bánh giò, bánh chưng nóng không?”, không hiếm người chạy ra nhưng rồi thất vọng quay vô bởi người đó cũng bán bánh chưng, bánh giò nhưng lạ hoắc. Cảm giác đó cũng tương tự như những đêm mưa sụt sùi, nghe những tiếng rao “trăm lần như một”, khó mà cảm được cái không khí dầm dề, ướt át của những ngày mưa hoặc sự “đắt - ế” của người bán để mà ló đầu ra, gọi trái bắp luộc, ổ bánh mì ủ nóng giòn hay vài ba cái trứng vịt lộn nóng hổi...

Chợt thấy nhớ tiếng rao khản đặc của ông già bán “chí mà phủ” cùng với vị chè mè đen thơm thơm mùi gừng, nhớ cả dáng đi liêu xiêu khi ông đi dọc theo những con đường có lúc đông, lúc vắng, lúc yên ắng, khi ồn ào nhưng khi tiếng rao “chí mà phủ” vang lên thì không thể lẫn vào đâu cho được...

Ðoàn Ngọc

Trang trọng chương trình kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam

Chiều 13/9, Trung tâm Văn hoá tỉnh Cà Mau tổ chức chương trình Kỷ niệm Ngày Sân khấu Việt Nam (12/8 âm lịch), tri ân, tưởng nhớ các bậc tiền nhân đã đặt nền móng, gìn giữ và trao truyền những giá trị nghệ thuật truyền thống của dân tộc.

Khi ký ức bước ra khỏi tủ kính

Một chiếc đĩa than đã 108 năm tuổi. Một cuốn truyện tranh chỉ vừa lòng bàn tay. Những tấm poster nghệ sĩ đã phai màu. Những kịch bản viết tay, vé xem hát, băng đĩa... tất cả tưởng như chỉ thuộc về quá khứ, nhưng khi được đặt cạnh nhau, chúng lại đặt ra câu hỏi rất hiện tại: Làm thế nào để một loại hình nghệ thuật đã đi qua hơn 1 thế kỷ tiếp tục sống trong ký ức và tình yêu của những thế hệ hôm nay?

Mỹ thuật Cà Mau khởi sắc

Tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực VIII - ÐBSCL lần thứ 30, diễn ra ngày 24/8 vừa qua, mỹ thuật Cà Mau tiếp tục để lại dấu ấn rõ nét. Trong số các tác phẩm được hội đồng nghệ thuật lựa chọn trao giải, Cà Mau có 1 giải B, 1 giải C và 1 giải Khuyến khích, của các hoạ sĩ: Lại Lâm Tùng (giải B); Văn Minh Chìu (giải C) và Trần Hoàng Thanh (giải Khuyến khích). Kết quả trên cho thấy sự tiến bộ của đội ngũ sáng tác Cà Mau cả về chất liệu, kỹ thuật và ngôn ngữ tạo hình.

Di sản tư liệu - Nguồn lực nội sinh cho phát triển văn hoá

Di sản tư liệu tại Cà Mau là nguồn tài nguyên tri thức đặc sắc, lưu giữ những dấu tích về văn hoá - lịch sử và đời sống cộng đồng qua nhiều thế hệ. Nhận diện, bảo tồn và phát huy đúng cách sẽ góp phần khơi nguồn cho phát triển văn hoá bền vững.

Khi cả nước cùng “mặc áo mới” cho Cà Mau

Hồi còn đi làm nghề truyền thông thương hiệu chục năm về trước, tôi đi dữ lắm. Từ Sài Gòn qua Bình Phước, Vũng Tàu, Ðồng Nai rồi có lúc bay lên Gia Lai ngược ra Thủ đô, vòng lên Bảo Lộc... Ði riết nhiều khi mở mắt ra hổng nhớ mình đang ở tỉnh nào, chỉ nhớ trong ba lô lúc nào cũng có sổ tay kè kè ghi chi chít với một mớ, mà phải ba đầu, sáu tay, mười hai công chuyện mới khớp thực tế.

Giao lưu thể thao, tăng cường mối quan hệ, hợp tác giữa Cà Mau và Thành phố Hồ Chí Minh

Chào mừng 81 năm Cách mạng Tháng Tám thành công và Quốc khánh 2/9, đồng thời tăng cường mối quan hệ hợp tác, đoàn kết giữa hai địa phương, chiều 5/9, đoàn cán bộ Cà Mau và đoàn cán bộ Thành phố Hồ Chí Minh tổ chức giao hữu thể thao. Các trận đấu diễn ra trong không khí vui tươi, thắm tình.

Người nghệ sĩ nặng tình với biển

Trong bức tranh nhiếp ảnh nghệ thuật phong phú, dạt dào hơi thở sông nước vùng đồng bằng sông Cửu Long, Nghệ sĩ Nhiếp ảnh (NSNA) Trần Minh Hoàng là cái tên quen thuộc, gợi nhớ về người nghệ sĩ bền bỉ, trọn đời gắn bó với mảnh đất ven biển Cà Mau.

Để vọng cổ kể chuyện người trẻ hôm nay

Là giảng viên Khoa Sư phạm, Trường Ðại học Bạc Liêu, tác giả Trương Thị Chanh có niềm đam mê và tâm huyết với bộ môn nghệ thuật cải lương. Chị đã sáng tác và thực hiện nhiều MV với các nghệ sĩ trẻ như: Lâm Minh Nghiêm, Mỹ Lệ để đưa ca cổ, cải lương đến gần hơn với khán giả trẻ.

“Giai điệu cuối trời Nam” hội ngộ những tâm hồn yêu nhạc

Tối 3/9, tại Trung tâm Văn hoá tỉnh (phường Bạc Liêu), Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Cà Mau phối hợp với Chi hội Âm nhạc và Chi hội Nhạc sĩ Việt Nam tỉnh tổ chức chương trình nghệ thuật “Giai điệu cuối trời Nam”, chào mừng Ngày Âm nhạc Việt Nam lần thứ XVII (3/9/2026).

Đồng hành cùng chuỗi hoạt động chào mừng Quốc khánh

Hướng tới kỷ niệm 81 năm Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945-2/9/2026), tỉnh Cà Mau tổ chức nhiều hoạt động văn hoá, thể thao, nghệ thuật và du lịch, tạo không khí vui tươi, phấn khởi, thu hút đông đảo người dân và du khách.