Thứ bảy, 14-2-26 14:38:53
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tiếng rao... công nghiệp

Báo Cà Mau Có một dạo, những người sống gần các khu chợ khá dị ứng với tiếng rao phát ra từ loa: "thuốc diệt kiến, diệt gián, mười ngàn một gói" với cái giọng đều đều, không lên bổng xuống trầm, không vui buồn theo tâm trạng của người rao hoặc theo... thời tiết, bán đắt hàng hay ế ẩm nên dường như mặt hàng của lời rao ấy bán cũng không chạy lắm.

Có một dạo, những người sống gần các khu chợ khá dị ứng với tiếng rao phát ra từ loa: "thuốc diệt kiến, diệt gián, mười ngàn một gói" với cái giọng đều đều, không lên bổng xuống trầm, không vui buồn theo tâm trạng của người rao hoặc theo... thời tiết, bán đắt hàng hay ế ẩm nên dường như mặt hàng của lời rao ấy bán cũng không chạy lắm.

Những tưởng tiếng rao hàng từ loa ấy sẽ “chết yểu”, nào ngờ chỉ sau một thời gian ngắn, các lời rao được thu sẵn, phát ra rả trên loa “đổ bộ” trên các nẻo đường, từ “bánh mì Sài Gòn hai ngàn một ổ” đến “tủ, giường, bàn, ghế cũ bán không?”, “bánh chưng, bánh giò nóng đây”, rồi đến bắp xào, hột vịt lộn cũng... lên đời với loa điện, trái cây, chè nóng, chè lạnh cũng dần thay thế tiếng rao đặc trưng, ngọt lịm của mình (có lẽ do tính tiện lợi) khiến từ sáng tới chiều, cả chục gánh chè, xe chè đi ngang qua nhà với tiếng rao y chang nhau, khiến người nghe nếu không tận mắt nhìn thấy người bán thì cũng chẳng thể nào phân biệt được gánh quen hay gánh lạ.

Mà nghĩ cũng ngộ, bởi ai cũng biết là với hàng rong, sự “nhận mặt thương hiệu” chính là qua tiếng rao. Bởi những người mua hàng rong thường loay hoay với những việc trong nhà hoặc nhàn tản coi ti-vi, đọc sách, nghe tiếng rao “chè đậu xanh nước cốt dừa không?” quen thuộc, bỗng dưng thấy nãy giờ buồn miệng nên thèm ngọt, liền ra trước cửa đón gánh chè, gọi một chén ăn chơi. Hay như bà nội trợ đi chợ về, soạn đồ ra chuẩn bị nấu nướng thì chắc lưỡi khi quên mua hành cần cho món canh bí, canh ngót... thời may có tiếng ông bán rau, củ, quả xôn xao vọng tới, thế là kêu lại, mua một ngàn, hai ngàn đồng hành cần, thấy mớ khổ qua mướt xanh, thôi mua thêm một ký để dành chiều xào một mớ, còn dư thì mai luộc lên kho đồ chay ăn cũng qua bữa... 

Hay như một dạo, những người sống ở khu vực Lê Văn Sỹ - Trần Quang Diệu (Quận 3, TP Hồ Chí Minh) cứ mỗi khi nghe tiếng rao “chí mà phủ” khản đặc nhằm lúc lưng lưng bụng thì thể nào cũng chắc lưỡi, bước ra gọi một chén ăn, có khi thêm một chén để dành khi thấy nồi chè của ông vẫn chưa vơi đi nhiều bởi người sống ở khu vực này đa phần đều lớn lên cùng với lời rao đặc trưng ấy. Trẻ con thấy mình lớn lên khi nhìn thấy chiếc lưng ngày càng còng xuống của ông, người lớn nhận ra dấu vết thời gian của mình qua những bước đi chậm - nhanh. Những lần chứng kiến bàn tay ông dần run rẩy khi múc chè mè đen ra chén... dẫu vị chè sau bao nhiêu năm vẫn không hề thay đổi... Rồi tiếng rao của ông nhỏ dần... nhỏ dần... Và rồi một ngày mất hẳn tiếng rao ấy, người trong khu phố ấy ai cũng buồn, có người còn đến tận nhà thắp cho ông nén nhang, đặt lên bàn thờ bằng đúng số tiền một chén chè mè đen rồi lặng lẽ ra về mà thấy lòng hiu buồn, tiếc nhớ...

Là vậy đó, bởi dường như trong tuổi thơ của mình, ai cũng ít nhiều khi tai nghe tiếng rao thân thuộc nào đó thì mắt bừng sáng, quay sang níu áo bà, áo mẹ, thậm chí nắm tay bà, tay mẹ kéo ra tận cửa nhà chờ “đậu hũ nóng”, “bánh bèo chén”, “bánh đúc”, “bánh tằm”, “bún riêu”... Háo hức khi nghe tiếng rao gần hơn, rồi “đậu hũ nóng”, “bún riêu”, “bánh tằm”... xuất hiện cùng với nụ cười khi thấy khách quen, mẹ mỉm cười đáp lại rồi để cho con “tự quyền” gọi món theo kiểu gia giảm ngọt, mặn, chua, cay... theo ý. Hoặc cũng có khi người bán gánh không cần đợi gọi đã làm ngay một phần đúng ý cho “mối ruột”.

Ðó là những điều mà các “tiếng rao công nghiệp” được thu sẵn và phát trên loa không thể nào có được, bởi không ít lần, khi nghe “bánh giò, bánh chưng nóng không?”, không hiếm người chạy ra nhưng rồi thất vọng quay vô bởi người đó cũng bán bánh chưng, bánh giò nhưng lạ hoắc. Cảm giác đó cũng tương tự như những đêm mưa sụt sùi, nghe những tiếng rao “trăm lần như một”, khó mà cảm được cái không khí dầm dề, ướt át của những ngày mưa hoặc sự “đắt - ế” của người bán để mà ló đầu ra, gọi trái bắp luộc, ổ bánh mì ủ nóng giòn hay vài ba cái trứng vịt lộn nóng hổi...

Chợt thấy nhớ tiếng rao khản đặc của ông già bán “chí mà phủ” cùng với vị chè mè đen thơm thơm mùi gừng, nhớ cả dáng đi liêu xiêu khi ông đi dọc theo những con đường có lúc đông, lúc vắng, lúc yên ắng, khi ồn ào nhưng khi tiếng rao “chí mà phủ” vang lên thì không thể lẫn vào đâu cho được...

Ðoàn Ngọc

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...