Thứ bảy, 14-2-26 18:59:56
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Tư lệnh... nhí

Báo Cà Mau Thằng Quang Huy rất khoái khi những ngày nghỉ ông ngoại nó ở nhà, không phải đóng bộ, đeo huân chương, đội mũ lưỡi trai có gắn ngôi sao ở trên vành mũ. Nó được ông ngoại chiều từ nhỏ, ông hay mua đồ chơi cho nó, ông lại bỏ thời gian xếp hình với nó.

Thằng Quang Huy rất khoái khi những ngày nghỉ ông ngoại nó ở nhà, không phải đóng bộ, đeo huân chương, đội mũ lưỡi trai có gắn ngôi sao ở trên vành mũ. Nó được ông ngoại chiều từ nhỏ, ông hay mua đồ chơi cho nó, ông lại bỏ thời gian xếp hình với nó. Ông khen nó thông minh, sáng ý, nhiều mẫu hình có tới mấy chục mảnh ghép lại, nếu không có trí nhớ tốt thì khó xếp được. Nhiều lúc mải chơi hay hơi quá tay làm em nó khóc ré lên, không có ông ngoại chắc ba nó cho mấy roi. Vì thế nó rất mong có ông ngoại ở nhà.

Minh hoạ: MINH TẤN

Một hôm nó hỏi ông:

- Ông ơi! Ông đi đánh Mỹ à?

- Ừ!

- Sao lại phải đánh?

Ông giảng giải, vì bọn người Mỹ đem bom đến ném xuống thành phố, làng mạc của mình, giết nhiều trẻ em, trâu bò, heo gà.

- Thế ông đánh Mỹ bằng cái gì? - Nó tò mò.

- Gọi là đánh nhưng chính là bắn súng, nhằm trúng thằng giặc mà bắn để bảo vệ mọi người.

- Ông ơi, thế ai bảo ông đánh Mỹ? - Nó ngây ngô hỏi.

 Ông nó bật cười:

- Không phải bảo mà là ra lệnh. Người ra lệnh gọi là ông tư lệnh. Ông tư lệnh ra lệnh đi đánh Mỹ như mẹ cháu giao việc cho cháu phải quét nhà.

- Hay nhỉ. Tư lệnh. Chắc là mấy ông ấy béo như mấy ông giám đốc bụng bự ở trên ti-vi.

Ông ngoại nó bật cười:

- Lúc chiến tranh nước mình nghèo lắm, ăn uống kham khổ lại vất vả, cả ông và tư lệnh của ông đều ốm thôi.

- Thế bây giờ ai là tư lệnh của ông?

Nó hỏi một câu rất bất ngờ khiến ông ngoại nó ớ ra. Lát sau ông xoa đầu nó:

- Bây giờ hả, nhiều lúc ông phải làm theo yêu cầu của cháu, lúc ấy ông coi Huy như là tư lệnh của ông.

Thằng bé cười ré lên. Nó gọi to:

- Bà ơi, ông cho con làm tư lệnh của ông rồi. Quá đã!

Nó nhào đến ôm cổ ông rồi cụng trán nó vào trán ông như một lời cam kết.

- Bây giờ ông phong con làm tư lệnh nhí của ông, được chưa.

Ông vò vò cái đầu trọc lóc như cái gáo dừa của nó.

- OK!

Ông nó nghiêm nét mặt hỏi, thế bây giờ tư lệnh nhí của ông ra lệnh đầu tiên là lệnh gì nào. Quang Huy làm ra vẻ suy nghĩ rồi mắt nó chợt sáng lên:

- Con sẽ ra lệnh mẹ con không được bắt con phải về nhà khi đang thả diều với thằng Thời ở sân nhà văn hoá.

Ông bật cười rất to làm nó ngơ ngác, sau ông nó ôn tồn:

- Ông tư lệnh nhí ơi, làm sao ra lệnh cho mẹ được. Mẹ con là giáo viên, có phải nhà binh như ông đâu mà chấp hành lệnh của con.

Nó ớ ra, khó nhỉ.

Nó nhìn bà như cầu cứu. Bà biết nó đang bí liền vẫy nó đến, nói nhỏ. Hai bà cháu thì thầm gì đó. Lát sau, nó reo lên, con có lệnh đây rồi. Từ nay trở đi, mỗi bữa ông phải ăn 3 chén cơm. Bất ngờ nó thấy ông đứng dậy với cách đứng nghiêm của người lớn, tay phải che ngang tai, nói chậm và to:

- Báo cáo tư lệnh, tôi, ông ngoại, chấp hành mệnh lệnh ăn mỗi bữa 3 chén cơm.

Mấy ông cháu nhà binh của nó cùng cười vang.

Quang Huy cảm thấy có trách nhiệm phải theo sát cái lệnh đầu tiên ấy, nên đến bữa ăn nó đếm từng chén cơm mà mẹ hoặc bà ngoại bới cho ông ngoại. Có lần nó để ý thấy chén cơm thứ 3 bà bới ít quá, nó nói luôn “không được ăn gian”, làm mẹ mắng nó một trận. Mẹ nó nhắc đi nhắc lại, câu nói ấy khi chơi với bạn con mới được nói, không được nói với ông bà, như thế là hỗn. Nó cúi đầu chịu lỗi.

Một hôm đi học về, Quang Huy reo lên, ông ơi, hôm nay con có một lệnh mới rất hay. Bà ngoại kéo nó vào lòng lấy khăn lau mồ hôi nhễ nhại trên cổ, chắc là nó vừa chạy về. Bà vui vẻ, nào ông tướng nhí ra lệnh gì cho ông đấy. Bà yên tâm đi, lệnh này ác chiến lắm. Ông dứ dứ vào trán nó, ông không sợ đâu, tư lệnh nhí ạ!

- Ông nghe đây - nó nói khẽ, nếu mẹ ở nhà nó đã bị mắng, gặp ba nó có khi còn bị ăn roi nhưng cả ông bà đều cho qua - từ nay trở đi ông không được hút thuốc lá.

Cả hai ông bà đều chưng hửng, khác với lần trước, lần này ông ngoại nó không có vẻ cứng rắn và hăng hái. Ông nói chậm rãi:

- Ông sẽ bỏ thuốc lá đúng theo lệnh của cháu ông. Ðược chưa?

Bà gõ vào đầu nó, đúng là cái thằng ngổ ngáo, dám ra lệnh cho ông bỏ thuốc. Nó nói với bà, cô giáo bảo về nhà nói với mọi người hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ của người hút và những người khác trong gia đình. Nó để ý thấy mấy lần bà và mẹ bảo ông bỏ thuốc khi ông ho, nhưng ông có bỏ được đâu.

Những ngày sau, lúc chỉ có hai ông bà ở nhà, bà để ý thấy ông hình như uể oải, nhất là những lúc trời mưa nhìn ông có vẻ bần thần. Bà biết ông thèm thuốc. Lâu lâu bà thấy ông ngước lên bàn thờ nhìn bao thuốc lá du lịch đỏ chói nằm trên nải chuối. Bà ái ngại bảo, hay là lúc thằng Huy đi học vắng, ông thèm thuốc thì làm một điếu cho đỡ lạt miệng.

Ông lắc đầu, có thèm thế chứ thèm nữa cũng phải bỏ bà ạ. Ðã hứa với trẻ con thì phải giữ đúng lời hứa. Có thế thì mình mới dạy nó được. Với lại nó xem ti-vi, thấy Nhà nước cấm hút thuốc lá ở trường học, bệnh viện, cô giáo nó lại nói tác hại của thuốc lá, mình không thể làm sai lời dạy của nhà trường được.

Bà thương ông nhưng thấy lời nói của ông là rất thật. Lâu nay trẻ con cũng hoang mang, nhà trường dạy một đằng nhưng về nhà hay ngoài xã hội lại làm một nẻo làm chúng nó hoài nghi, không biết bên nào đúng, bên nào sai.

Kết thúc một tuần thực hiện lệnh cấm hút thuốc lá của thằng cháu, bà tính sẽ thưởng nó một bữa ăn có món nó thích. Bà tuyên bố với cả nhà:

- Hôm nay bà sẽ thưởng Quang Huy một bữa cánh gà rán giòn vì thành tích ông bỏ thuốc lá.

Nó reo lên, đúng cái món “xuất khẩu” của con. Mẹ nó vặn lại:

- Con vừa nói cái gì?

- Thì đó là món sở trường của con mà, món xuất khẩu của con mà, con thích nhất.

Cả nhà bò ra cười. Trời đất ơi, ông kéo nó vào lòng, ông tư lệnh nhí của ông ơi, ông dạy:

- Con phải nói là món “khoái khẩu” của con chứ, sao lại là món “xuất khẩu”.

Chắc trên ti-vi con thấy họ nói xuất nhập khẩu chứ gì. Tội nghiệp, thằng bé xấu hổ nói lí nhí nhắc lại, món khoái khẩu của con. Bà nói như biểu dương:

- Chỉ Quang Huy mới ra lệnh cho ông ngoại bỏ thuốc, bà với mẹ khen Huy giỏi.

Nghe bà nói thế, nó vênh mặt lên. Ông kéo nó vào lòng, tư lệnh nhí đã ra lệnh thì ông phải thi hành chứ, không thế làm sao đánh được Mỹ.

Hình như nó thấy thương ông có vẻ buồn miệng từ ngày không hút thuốc. Nhưng nó lại nhớ lời cô giáo dặn, thuốc lá có hại cho sức khoẻ. Nó càng thương ông nhiều

Truyện ngắn của Lê Thế Thành

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...