Thứ tư, 11-2-26 22:38:29
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Xin trả tôi về những ngày xưa..

Báo Cà Mau

Bức ảnh tôi chụp đám con cháu mình đang ngồi nhóm bếp nấu ăn - một trong những trò chơi của con nít - vô tình nhận được trên 2.000 lượt “like” (thích) của cộng đồng mạng! Tôi không nghĩ ra tấm ảnh mình chụp chơi, đăng cho vui, lại có độ “câu like” cao như vậy. Thằng cháu nó tag tên tôi vô một trang cộng đồng đã lấy bức ảnh ấy đăng lên, tôi nhấp vô xem mới hay những trò chơi trẻ con kiểu ngày xưa như thế lại có sức hút người ta như vậy.

Ảnh minh họa: Internet

Facebook lâu lâu lại có những bài đăng khiến ta nhớ về ngày xưa da diết. Hình như cũng có nhiều người cùng tâm trạng này, nên họ chia sẻ những trang chuyên đăng tải hình ảnh tinh nghịch của trẻ con ngày xưa, với những status như: “Ai biết trò này chắc cũng đã U40 trở lên”, “Xin trả tôi về những ngày xưa nhỏ bé”, “Cảm ơn đời vì đã cho tôi một tuổi thơ không có Internet”…

Ngày xưa đó có gì mà “lôi kéo” nhiều người muốn trở về, hoặc là luôn tràn đầy trong tâm thức bao kỷ niệm khi ai đó vô tình khơi gợi. Ít nhất, ở đó là không gian bao la của những trò chơi chỉ tuổi thơ xưa mới có. Là những buổi tắm đìa, lặn ngụp bờ ao, móc sình đất chọi nhau chí chóe. Giờ mà chơi trò này chắc nhiều đứa trẻ không dám, vì cho rằng nó dơ bẩn. Thích nghịch nước, nhưng các cháu chỉ quen được đi bơi ở những hồ bơi hoặc bãi tắm khi du lịch biển. Là trò chơi súng ống thụt, lấy một nhánh trúc chừng 5 tấc làm súng và vo giấy ướt thành viên tròn, hoặc tìm những trái bố có hình tròn, vừa với đầu súng để làm “đạn” bắn. Có đứa bị bắn đau rồi… đổ quạu, chạy đi méc người lớn, thế là tan tành cuộc vui. Là những buổi chiều mát mẻ long nhong ngoài sân, bãi đất trống quanh nhà tìm cỏ đuôi gà để đá. Loại cỏ này giờ hiếm hoi quá. Thỉnh thoảng tôi về quê, ruộng đất thênh thang với những mô đất đầy cỏ dại nhưng vẫn tìm không ra loại cỏ đuôi gà để rủ bọn trẻ hái và chơi trò ngày xưa mà mẹ, cậu tụi nó hay chơi. Rồi thì lấy tàu lá chuối làm súng. Loại “súng” này khác với súng làm từ nhánh trúc kể trên. Súng này làm bằng cách rọc bỏ lá chuối hai bên, chừa lại tàu lá, mà phải chừa đoạn to, chắc để khi chơi, súng không bị “lặt lìa”. Sau đó lấy dao xắn vào tàu chuối thành những cái ngàm đều nhau, để bật nó lên, rồi vuốt xuôi sẽ nghe “phặt, phặt”. Chỉ thế là tụi nhóc có được cây súng bằng tàu lá chuối chơi mê mệt.

Dây thun bây giờ hình như chỉ để cột đồ trong mấy tiệm hàng xén chuyên bán đồ bỏ vào bọc. Chứ hồi xưa, dây thun đủ thứ công dụng. Búng thun là trò mà gần như đứa trẻ nào cũng từng chơi: hai đứa ngồi hai đầu, lấy ngón trỏ búng sợi dây thun sao cho hai mí thun chồng lên nhau, đứa nào búng sợi thun của mình chồng lên trước thì thổi cho hai cọng rời ra, thế là thắng cuộc; thổi không rời thì bên kia thổi và tất nhiên ai thổi được tách hai sợi thun thì chiến thắng thuộc về bên đó. Chả hiểu ai phát minh ra những trò chơi… ngộ vậy, nhưng nó lại là tuổi thơ thú vị của nhiều người. Dây thun còn là “tài sản” của nhiều đứa. Hồi đó làm gì mua đồ nhiều đến mức có dây thun cả đống trong nhà như giờ. Tiền mua quà bánh, tụi tôi lén mẹ mua dây thun để dành, những cọng thun đủ màu đỏ, vàng, xanh. Tích cóp được nhiều thì đem ra thắt thành sợi dài, đan xen màu với nhau trông rất đẹp. Thắt thun cũng có nhiều kiểu, thắt dây đơn, dây đôi, dây ba. Đứa nào có sợi dây thun thắt dày cộm, dài thòng lòng thì oách lắm. Dây thun còn để chơi trò nhảy dây, quay dây mà bọn con gái, con trai gì cũng tham gia được.

Chơi u hấp, chơi keo, bắn đạn, nắn đất chơi “nu na nu nống”, hái lá lục bình xắt nhỏ làm đồ ăn và lá lồng đèn thì làm tiền để chơi trò bán tiệm… Rất nhiều trò chơi trẻ con ngày ấy có thể đã chìm vào ký ức sâu thẳm của nhiều người. Vậy mà, thỉnh thoảng các trang Facebook khơi gợi, lại khiến người ta bâng quơ nhớ về thời tuổi nhỏ của mình. Đâu chỉ là những trò chơi, mà còn là những trang sách học trò ngày ấy với những bài mà tới giờ tôi và nhiều người vẫn còn thuộc nằm lòng, như “Cái trống trường em”, “Thương ông”, “Sáng mùng Hai tháng Chín”…, nhớ nhất là trích đoạn trong “Tôi đi học” của nhà văn Thanh Tịnh: “Hàng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường…”.

“Xin trả tôi về những ngày xưa nhỏ bé”, “Cảm ơn đời vì đã cho tôi một tuổi thơ không có Internet”…, đôi khi đó chỉ là những hoài niệm để… nhớ. Cuộc sống vốn dĩ như một dòng trôi, “không ai tắm hai lần trên một dòng sông” như lời một triết gia đã nói. Sự tiến bộ của thời đại 4.0 này tất nhiên làm cuộc sống chúng ta thoải mái, tiện nghi, dễ chịu hơn. Thế nhưng, có những không gian bát ngát xanh, rộn rã tiếng cười của thời tuổi thơ như ngày xưa quả thật khó tìm lại được…

Cẩm Thúy

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.

Trải nghiệm cùng nhiếp ảnh

Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Trương Văn Hùng đến với nhiếp ảnh từ tuổi thiếu niên khi chọn nghề chụp ảnh làm nghiệp mưu sinh, sau đó bén duyên ảnh nghệ thuật. Quá trình sáng tác, anh thích chụp thiên nhiên hoang dã, đời sống đồng bào các dân tộc trên mọi miền đất nước, cảnh sắc tươi đẹp của những vùng miền từng đi qua...

Giữ bản sắc cải lương phương Nam

Không chỉ nổi tiếng bởi rừng đước, rừng tràm và con người hào sảng, Cà Mau còn là một trong những cái nôi của đờn ca tài tử, vùng đất thấm đẫm hơi thở cải lương Nam Bộ. Trải qua bao biến thiên, việc dựng lại các vở tuồng cổ cải lương tại Cà Mau hôm nay không đơn thuần là tái hiện một loại hình sân khấu, mà chính là hành trình gìn giữ “hồn cốt” văn hoá đã ăn sâu vào tâm thức người dân phương Nam.

Yêu miền cố đô

Là công chức, công tác tại Ðảng uỷ phường Tây Hoa Lư, tác giả Trường Huy (Nguyễn Xuân Trường) đến với nhiếp ảnh từ tình yêu và tâm huyết với quê hương Ninh Bình. Bằng hình ảnh, anh mong muốn lưu giữ những giá trị văn hoá, lịch sử của vùng đất cố đô.

Rộn ràng đường đua phim Tết 2026

Thị trường phim Việt Nam đang vào giai đoạn sôi động nhất khi mùa phim tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 chuẩn bị khởi chiếu. Những dự án mới nhất vừa được công bố với sự tham gia của các đạo diễn và diễn viên tên tuổi khiến khán giả háo hức chờ đợi.

Hương quê neo giữ ký ức

Trong ẩm thực Nam Bộ, có những món ăn dân dã, nhưng chỉ cần nhắc đến thôi là đủ gợi lên cả một miền ký ức, như món khoai mì hấp nước cốt dừa - món ăn tuổi thơ của rất nhiều người miền Tây.

Viện Phim Việt Nam chiếu phim hướng tới Đại hội Đảng XIV

Hướng tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, Viện Phim Việt Nam tổ chức Chương trình chiếu phim cách mạng từ ngày 14 - 17/1, tại Hà Nội.

Văn hoá - Thể thao - Du lịch: Động lực cho phát triển bền vững

Chiều 10/1, tại Hội nghị triển khai công tác văn hoá, thể thao và du lịch năm 2026; tổng kết Đề án “Bảo vệ và phát huy giá trị nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam Bộ tỉnh Cà Mau giai đoạn 2021-2025”, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ngô Vũ Thăng nhấn mạnh: “Văn hoá, Thể thao và Du lịch là sức mạnh nội sinh, là động lực tinh thần quan trọng cho sự phát triển bền vững của tỉnh”.