Thứ hai, 16-2-26 11:33:02
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Con đường tuổi thơ

Báo Cà Mau

Những ngày nghỉ hiếm hoi rồi cũng trôi qua. “Nhanh quá vậy không biết”, tôi chép miệng than vãn, thu xếp đồ đạc để trở lại chốn… bon chen. Bên hè, mẹ đang o bế hai lọn rau muống, cho tôi một nửa, bà cố Năm Giêng một nửa. Mẹ bảo: “Ra ngoải lấy xe là nhớ cảm ơn bà một tiếng rồi hẵng đi”. Tôi phì cười: “Trời đất, con lớn rồi, mấy chuyện đó cũng cần phải nhắc nữa sao?!”.

Xóm tôi từ lâu đã được định vị ở một nơi hẻo lánh, tôi thường so sánh khập khiễng là nó từa tựa cái buôn làng (thì cũng tại thích ở miền núi qua sách Địa lý chứ đâu). Nó nằm chèo queo giữa hai con sông, một lớn, một vừa, rồi khi không lại bị chặt ngang bởi một nhánh con con mà hai bên bờ chằng chịt toàn tràm, rau mơ, sậy và những loài tạp nham khác, lội ruộng mỏi chân mới thấy được cái nhà đầu tiên. Chắc tại bộ dạng bít bùng ấy mà mỗi lần ló đầu ra khỏi xóm là người ta nói: mấy đứa trong Lung Thúi Địt đi học kìa, nhìn tụi nhỏ thấy thương hết biết. Tính từ đời của nội, gần bảy chục năm rồi, nó chẳng khá hơn ngoài việc xuồng ghe chạy chầm chậm trên thân hình uốn éo của con sông nhỏ. Khi chuyển sang nuôi tôm, đường về nhà tôi tạm thay áo mới, trời nắng là có thể chạy xe trên đê với cái kiểu cưỡi ngựa dập dựng khi mà mặt đất cộm lên những cục lòn hòn.

“Đường nào cũng tới La Mã”, huống chi là cái xóm của tôi. Vậy nên lúc còn học ở trường xã, tụi tôi thường rất khó xử không biết là sẽ ghé rửa chân, xin nước uống ở đâu trong khi có tới bốn căn nhà sở hữu bốn con đường. Trẻ con thường tùy hứng, vui thì đi chung, hôm nào chằng gây là chia phe. Tôi hay xí trước phần đường nhà bà cố Năm Giêng rồi tình tang một mình, nhưng cuối cùng cũng gặp tụi nó. Rồi cũng chơi lại, sau đó rủ rê đi chung cho vui chứ đánh lẻ hoài, buồn gần chết.

Đường đến trường. Ảnh: C.T

Nhà bà cố dễ mà cũng bảnh nữa, có sẵn mấy cái lu nằm ngay ngắn để hứng nước mưa. Nhờ đó, tụi tôi tha hồ kỳ cọ sau mỗi lần lội sình. Mùa mưa, tôi cột bọc vào chân cho đỡ dơ để khi ra nhà bà, khỏi hao nước. Mấy đứa kia con nhà khá giả, chỉ cần mua đôi giày nhựa của công nhân trong phân xưởng đông lạnh nên cứ dung dăng vọc sình. Có khi xui xui, đôi giầy dính đất nặng quá, báo hại tụi nó té nhào, tôi khoái chí cười ngất, nào ngờ cái bọc trơn trùi khiến tôi cũng “chụp ếch”. Vui nhất là khi cái mùi trái cây thơm nực nồng sau mảnh vườn nhà ấy lôi kéo chúng tôi, canh lúc không có người, bọn con nít như thèm khát từ đời nào, chia nhau leo bẻ như khỉ. Vậy mà chẳng khi nào chúng tôi bị rầy la…

Rồi một hôm phát hiện, cây dừa lửa trong mảnh vườn ấy được bọn ong nghệ chọn để xây nhà, con nít có nhiều trò phá cũng thiệt “khôn”. Chiều hôm đó được về sớm, rảnh quá nên lấy đất chọi chơi, thử coi bầy ong có động ổ mà rượt như người lớn đã nói. Tôi còn đang chần chừ thì tụi nó đã hành động rồi, cuối cùng phải chạy thục mạng, sau đó mình mẩy tôi đầy thương tích. Có những buổi chiều đi học về là chúng tôi lại tha thẩn ở những cánh đồng lúa mênh mông, xâm xấp nước. Nắng dệt lên màu mỡ gà đuổi theo lũ con nít đang chạy loanh quanh trên bờ ruộng. Tới đầu xóm, từ ngôi nhà lụp xụp của ông chú Hai Cát, khói bếp tỏa ra mùi lá dừa khô quyện mùi mỡ tỏi sấy, xộc vào mũi thơm phức. Biết tới giờ cơm, vọt về nhà lẹ lẹ... ai dè, mẹ tôi vẫn chưa nấu!

Rồi cũng vì con đường gập ghềnh, bạn bè trong xóm lần lượt nghỉ học, tôi đi có một mình nên sanh tật “độc thoại nội tâm”. Từ từ phát ra thành tiếng để thủ thỉ với hoa dại và mây về những vương vấn thầm kín của tuổi thơ.

Tôi không nghĩ là đến một ngày nào đó, con đường của mình sẽ bị cỏ hoang bao lấy. Để hôm nay, tôi vẫn gửi xe nhà người quen cũ nhưng lại đi - về bằng con đường mới, trống trơn và đơn độc. Gió mang theo mùi tanh nồng nặc của bèo vuông, chúng cứ bỡn cợt sáp vào da mặt. Nhớ chuyện thằng Duy con chú Sáu đang học mầm non, năm rồi được đi miền Trung chơi, vô chùa nó chỉ biết chấp tay khấn “cầu cho xóm con mau mau có lộ xe để con đi học cho đỡ cực!” mà tôi thấy buồn cười. Ừ, nếu được thì tôi cũng mong thần linh thương tình làm phép cho Kinh Thọ Bưởi (tên xóm tôi hiện giờ) có được con lộ, nhỏ thôi cũng đủ rồi.

TRẦN NHƯ Ý

Giữ lửa Táo quân trong nhịp sống mới

Hình ảnh “phiên chầu cuối năm” đã trở nên quen thuộc mỗi độ Tết đến. Các Táo đại diện cho những lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, xã hội... tề tựu trước Ngọc Hoàng để báo cáo tình hình hạ giới, nhìn lại ưu - khuyết điểm trong năm cũ và lắng nghe định hướng cho năm mới. Từ một tích xưa trong tín ngưỡng dân gian, Táo quân dần trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người Việt mỗi dịp xuân về.

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.