Thứ hai, 16-2-26 11:33:06
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Nhớ thương người họa sĩ

Báo Cà Mau

Trong cuộc đời hoạt động văn hóa - nghệ thuật của tôi, có một người họa sĩ, một người chú làm tôi luôn nhớ và kính trọng. Kính trọng cả về cách sống đời thường và tư cách người nghệ sĩ. Đó là họa sĩ Trần Văn Nam (Văn Bình), cái tên bí danh họa sĩ Văn Bình đã gắn liền với thời kỳ cách mạng kháng chiến. Ông sinh quán ở xã Nguyễn Phích, huyện U Minh, tỉnh Cà Mau. Ông là cựu học viên lớp Hội họa khóa Tổng động viên thuộc Sở Thông tin Nam bộ 1951 - 1952 (thời kháng chiến chống Pháp). Trong thời kỳ chống Mỹ, ông học lớp Hội họa khóa I - miền Nam Việt Nam ở C112. Ông được kết nạp vào Hội Mỹ thuật Việt Nam năm 1978, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật TP. HCM năm 1980, khóa đầu tiên ở phía Nam sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước.

Suốt gần 50 năm trong nghề, ông có nhiều tác phẩm triển lãm cấp quốc gia tại TP. HCM và khu vực ĐBSCL. Nhưng có lẽ, tác phẩm quý giá nhất đời ông là những bức ký họa thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những bức ký họa đặc sắc ấy có giá trị lịch sử gắn liền với cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, có ý nghĩa sâu sắc giáo dục truyền thống cách mạng không riêng với Bạc Liêu, mà còn là nguồn tư liệu quý giá với khu vực ĐBSCL và cả nước, vì được ông ký họa thực tế ngay tại chiến trường miền Nam. Ông là người tận tụy với công việc, sống chí tình, chí nghĩa với bạn bè, đồng nghiệp. Tác phẩm của ông để lại không nhiều, nhưng đó là tất cả những gì ông dành trọn tuổi trẻ, tháng năm lăn lộn ở chiến trường ác liệt, hy sinh hạnh phúc gia đình để có được, đó là vốn sáng tác quý báu trong những năm tháng của đời ông, đó còn là ý nghĩa lịch sử, là những kỷ niệm sâu sắc trong cuộc đời làm công tác hội họa kháng chiến.


Nhắc đến ông, nhiều người nghĩ tới một con người có dáng vẻ khắc khổ, gương mặt lúc nào cũng rầu rĩ, cái biệt danh “ông Hai than thở” mà ai đó đặt cho ông quả không sai. Trong dịp Tết Nguyên đán vừa rồi, tôi gặp lại ông trong căn nhà cũ năm xưa. Ông vui mừng pha trà ngon rồi nói: “Trà này cậu học trò mua ở ngoài Bắc gửi tặng, cháu uống thử xem”. Vừa uống ông vừa nhắc lại chuyện thời kháng chiến ở làng quê U Minh, sông Cái Tàu. Trông vẻ ông hơi gầy ốm, chậm chạp hơn trước, nhưng cái tính cần cù, giản dị thì không thay đổi. Gần trọn cuộc đời cống hiến cho cách mạng, họa sĩ Văn Bình chưa bao giờ đòi hỏi quyền lợi cho riêng mình, ông vẫn sống giản dị như ngày nào, vẫn là ông thầy giáo nghèo ngày ngày cặm cụi dạy vẽ cho con cháu, vì từ lâu nghề nghiệp đã gắn bó với cuộc đời ông như hình với bóng. Ông tâm sự: “Căn nhà này là một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời sáng tác của tôi. Mới hôm trước, tôi rất mừng vì được Nhà nước cho làm thủ tục hóa giá căn nhà, nhưng vợ chồng cứ nằm đắn đo suy nghĩ không biết tiền đâu để mua được căn nhà mới, hơn nữa dù thế nào thì nó cũng là cái mái ấm trọn vẹn của mình. Cuối cùng tôi mới chạy vay ngân hàng, gom góp tiền dành dụm bán tranh ký họa để mua được một căn nhà như ý nguyện của vợ chồng già”.

Lần cuối cùng tôi đến thăm ông sau mấy ngày tỉnh tổ chức kỷ niệm Ngày Văn nghệ Việt Nam. Ông lò dò ra mở cửa, khẽ gật đầu rồi quay trở vào ngồi trên ghế. Căn bệnh cũ của ông lại tái phát làm trí nhớ ông suy giảm và nói năng khó khăn. Song, ông vẫn cầm tay tôi cười nhẹ, rồi gật đầu có vẻ vui mừng. Suốt buổi ông không nói gì chỉ im lặng nghe. Ông bây giờ là con người hoàn toàn khác với một Trần Văn Nam ở chiến trường, hăng hái cởi mở, lao động sáng tạo nghệ thuật của một người họa sĩ được tô điểm bởi chất liệu sống của cuộc đời và sự giản dị về đức tính của người họa sĩ cách mạng; được tiếp nối bởi những điều ông hằng mơ ước và ông thấy đã mãn nguyện lắm rồi. Điều đó đồng nghĩa với việc ông vĩnh viễn chia tay với những gì ông để lại trong cuộc đời làm hội họa. Biết sức khỏe của mình như vậy nhưng làm sao được. Số phận mà.

Người họa sĩ năm xưa, nay không còn nữa… Nhưng với chúng tôi - những người làm công tác văn hóa nghệ thuật, ông là người có cái tâm, cái tình, phát hiện dìu dắt thế hệ kế tiếp cho sự nghiệp sáng tác. Nhớ về ông là nhớ đến bao kỷ niệm vui buồn một thời sáng tác mỹ thuật để lại trong mỗi người chúng tôi ấn tượng khó phai.

Nguyễn Văn Thanh

Giữ lửa Táo quân trong nhịp sống mới

Hình ảnh “phiên chầu cuối năm” đã trở nên quen thuộc mỗi độ Tết đến. Các Táo đại diện cho những lĩnh vực như kinh tế, văn hoá, xã hội... tề tựu trước Ngọc Hoàng để báo cáo tình hình hạ giới, nhìn lại ưu - khuyết điểm trong năm cũ và lắng nghe định hướng cho năm mới. Từ một tích xưa trong tín ngưỡng dân gian, Táo quân dần trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người Việt mỗi dịp xuân về.

Khai mạc Hội Xuân “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” 2026

Tối 11/2, đồng chí Phạm Văn Thiều, Phó Bí thư Tỉnh uỷ, Chủ tịch HĐND tỉnh đến dự Lễ khai mạc Hội Xuân với chủ đề “Xuân đổi mới - Tết vươn mình” năm 2026 do UBND phường Bạc Liêu tổ chức. Tham dự buổi lễ còn có đồng chí Tô Việt Thu, Uỷ viên Ban Thường vụ Tỉnh uỷ, Bí thư Đảng uỷ phường Bạc Liêu; lãnh đạo các sở, ngành tỉnh; cùng đông đảo cán bộ, đảng viên, chiến sĩ, đoàn viên thanh niên và Nhân dân.

Chợ hoa Tết bắt đầu nhộn nhịp

Khởi động từ rằm tháng Chạp, đến nay chợ hoa kiểng và dưa hấu tại phường An Xuyên (tỉnh Cà Mau) đã trưng bày hơn 90% lượng hàng, không khí mua bán diễn ra khá nhộn nhịp.

Ý nghĩa độc đáo của tục múa Lân ngày Tết

Mỗi độ xuân về, giữa sắc mai vàng, câu đối đỏ, bánh tét xanh, tiếng trống Lân rộn ràng lại vang lên, báo hiệu một mùa Tết mới đã cận kề. Âm thanh “cắc tùng xen, cắc tùng xen” quen thuộc ấy không chỉ khuấy động không khí ngày xuân mà còn gắn liền với đời sống tinh thần của nhiều cộng đồng, đặc biệt là người Hoa.

180 gian hàng tham gia Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau

Tối 7/2, Sở Công Thương phối hợp với Công ty TNHH Xúc tiến Thương mại Chuông Vàng và UBND phường long trọng tổ chức khai mạc Hội chợ Thương mại - Triển lãm sản phẩm OCOP Cà Mau, tại tuyến đường 30/4, phường Bạc Liêu.

Nét đẹp tục cúng cuối năm của cộng đồng người Hoa Cà Mau

Trong kho tàng văn hoá tín ngưỡng của cộng đồng người Hoa tại Cà Mau, cúng cuối năm là một mỹ tục mang ý nghĩa sâu sắc, được gìn giữ và thực hành qua nhiều thế hệ. Không chỉ phản ánh đời sống tâm linh phong phú, tục lệ này còn thể hiện đậm nét văn hoá tri ân, tinh thần cố kết cộng đồng và đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của người Hoa trên vùng đất phương Nam.

Yêu khoảnh khắc đời thường

“Tôi theo đuổi nhiếp ảnh vì đam mê và vì cảm giác hạnh phúc mỗi khi lưu giữ được khoảnh khắc đẹp của nhịp sống đời thường. Nếu tác phẩm của tôi có thể khiến ai đó dừng lại vài giây, mỉm cười, hoặc thấy mình trong đó, thì với tôi, như vậy đã đủ”, nhiếp ảnh gia Bùi Văn Cọ (73 tuổi) trải lòng.

Ðầu xuân nghe “bác Ba Phi” nói chuyện đời

Nhắc tới Cà Mau, nhiều người nhớ ngay tới bác Ba Phi. Với Nghệ sĩ Quốc Tín, bác Ba Phi không chỉ là vai diễn, mà là một phần ký ức văn hoá của đất này.

Yêu vẻ đẹp đất nước

Là kỹ sư ngành công nghiệp điện, công tác tại Tổng công ty Ðiện lực - TKV, từ chỗ xem chụp ảnh như thói quen, một phần công việc, thường chụp ảnh máy móc, thiết bị..., Nguyễn Việt Hoàng Long dần đam mê nhiếp ảnh, muốn giữ lại thật nhiều khoảnh khắc đẹp trong cuộc sống, để chia sẻ rộng rãi đến mọi người.

Nguyễn Ðặng Khã Trâm: Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025

Góp mặt trong Top 50 Hoa hậu Thế giới Việt Nam 2025, Nguyễn Ðặng Khã Trâm (quê Cà Mau) không chỉ ghi dấu ấn cá nhân mà còn lan toả hình ảnh sinh viên vùng đất địa đầu cực Nam tự tin, năng động, sẵn sàng hội nhập và cống hiến.