Mấy ngày liền không thấy thím Tư ra khỏi nhà đi chợ hay qua nhà bà Sáu để “trầm quạt” (chơi đánh bài tứ sắc) như thường lệ, nên mấy bà, mấy cô ở cái “xóm nhà lá” đều lấy làm lạ. Phần thì thiếu “tay” để “sát phạt”, phần thì tò mò nên bà Sáu sai đứa con dâu sang nhà thím Tư để… thị sát, lấy thông tin.
Và chẳng mấy chốc thì cái thông tin thím Tư bị kẻ gian “bỏ bùa mê” lấy sạch số nữ trang đeo trên người đã theo sóng phát thanh của mấy cái đài… truyền mồm lan đi khắp đầu trên, xóm dưới. Số là hai hôm trước, vì bận xịt thuốc trừ rầy cho mấy công lúa sau nhà nên chú Tư cử “đại diện” là thím Tư đi dự đám gả của đứa cháu gái ở ngoài thị trấn. Ăn tiệc xong, trên đường chạy xe về nhà thì có một chiếc xe gắn máy chạy phía sau cứ bấm còi inh ỏi, cố đuổi theo cho kịp. Chiếc xe sau trờ tới, trên xe là một người đàn ông trung niên và một phụ nữ đeo khẩu trang kín mặt. Khi hai chiếc xe chạy song song nhau, người đàn ông lên tiếng: “Chị mới rớt đồ, vợ chồng tôi lượm được nên chạy theo để gửi trả lại” - nói dứt câu thì người đàn ông cho xe chạy chậm rồi dừng hẳn lại. Thím Tư nghe nói vậy cũng giật mình thắng xe cái “két”, vì “có tật giật mình”. Bởi hôm nay đi dự đám cưới, lâu lâu mới có dịp “khoe khoang” với bà con họ hàng nên thím Tư có mang theo một số nữ trang để đeo. Nhưng vì đường về nhà vắng, sợ bị cướp giật nên dự tiệc xong là thím Tư tháo hết nữ trang cho vào túi xách để trong cốp xe. Nghe người đàn ông nói vậy nên thím Tư sợ mình bất cẩn đã làm rớt đồ mà không hay. Thế nhưng miếng vàng SJC gói trong mảnh khăn giấy mà đôi vợ chồng kia nhặt được chẳng có liên quan gì đến mớ nữ trang của thím Tư. Cũng săm soi, lật qua lật lại miếng vàng còn bao niêm phong hẳn hoi, nhưng thím Tư lắc đầu: “Không phải của tôi”. Người đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên: “Sao kỳ vậy? Tôi thấy nó rớt từ trên xe chị xuống mà. Trên đường, nãy giờ chỉ có xe tôi và xe chị… Chị xem kỹ lại đi”. “Không phải của... tôi” - vẫn câu nói ấy của thím Tư, nhưng thiếu hẳn sự dứt khoát. Người đàn ông chợt đề nghị: “Nếu chị đã khẳng định không phải của chị thì thôi. Vợ chồng tôi tuy là người lượm được, nhưng chị cũng đã biết được rồi. Vậy coi như ông Trời cho tụi mình đi. Vợ chồng tôi chia đôi với chị”. Tự dưng được ông Trời… cho vàng, mà nếu “cưa đôi” thì được đến 5 chỉ vàng 24K, còn gì vui sướng hơn nên thím Tư gật đầu cái “rụp”.
Nhưng chỉ có 1 miếng vàng thì làm sao chia? Mang ra tiệm vàng thì sợ… người khác phát hiện. Vẫn là lời đề nghị của người đàn ông “tốt bụng”: “Hay là chị đưa tôi lại mấy chỉ vàng của chị, rồi chị lấy nguyên miếng vàng?”. Thím Tư thật thà bảo: “Tôi chỉ có vàng 18K chứ đâu có vàng 24K”. Vậy là vợ chồng người đàn ông “chịu chơi” kia đã chịu hẹp khi nhận về mình 1 chiếc lắc và sợi dây chuyền với tổng trọng lượng là 8 chỉ vàng 18K, để thím Tư giữ trọn miếng vàng SJC 1 lượng. Người đàn ông còn “tốt bụng” hơn khi hướng dẫn cho thím Tư chạy đường vòng về nhà, tuy có xa hơn một chút, nhưng lại an toàn hơn vì tránh sự phát hiện của người… bị mất của.
Mặc dù con đường vòng xa hơn đến gần chục cây số, nhưng thím Tư không thấy mệt mà còn thấy vui là đằng khác, khi bỗng dưng “vô mánh” được gần 20 triệu đồng. Nhưng thím Tư nào biết rằng, với đoạn đường khoảng chục cây số ấy đã giúp kẻ gian đủ thời gian cao chạy xa bay. Và thím cũng không thể nào ngờ rằng, kịch bản đổi vàng giả lấy vàng thật mà “diễn viên” chính được chọn không cần năng khiếu mà chỉ cần một yếu tố: lòng tham, là thím đã “dính bẫy”.
Và chuyện bị “bỏ bùa mê” - cũng chỉ là một cách để thím Tư “gỡ gạc” lại uy tín, không muốn bị người đời chê cười rằng: Tham thì thâm!
Trong Quy hoạch tổng thể Cà Mau đến năm 2030 và tầm nhìn đến 2050, Ban Chấp hành Đảng bộ tỉnh đã xác định mục tiêu chiến lược và mang tính xuyên suốt chính là tập trung vào “bốn trụ cột” kinh tế đột phá gồm: Xây dựng hạ tầng từng bước đồng bộ, hiện đại, tạo động lực phát triển và liên kết vùng; đưa kinh tế biển trở thành ngành mũi nhọn; xây dựng nông nghiệp theo hướng sinh thái, hữu cơ, công nghệ cao; và cuối cùng là phát triển dịch vụ - du lịch xanh, bền vững, mang đậm bản sắc địa phương. Trong đó, “trụ cột” về du lịch sẽ trở thành ngành kinh tế quan trọng mang tính đa ngành, góp phần đưa Cà Mau trở thành tỉnh phát triển khá trong khu vực Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) và cả nước.
Những năm gần đây, Cà Mau liên tiếp xuất hiện trong nhiều dự án điện ảnh, truyền hình lớn. Từ những cánh rừng ngập mặn trải dài ở Năm Căn, vùng Ðất Mũi mênh mang sông nước đến Khu Di tích lịch sử quốc gia hòn Ðá Bạc đầy dấu ấn lịch sử... tất cả đang dần trở thành “phim trường tự nhiên” giàu tiềm năng của miền Tây Nam Bộ.
Nhà biên kịch Trịnh Thanh Vũ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, vui mừng báo tin, quyển sách “Nguyễn Ngọc Cung - Nghệ sĩ cách mạng tài ba” đã chính thức ra mắt công chúng. Tôi hiểu, niềm vui ấy với ông thật lớn, bởi đó là sản phẩm kết tinh từ biết bao công sức, tâm huyết và cả hành trình dài nỗ lực.
Xuất sắc đoạt giải B toàn đoàn và được Bộ Công an trao Cờ “Chương trình nghệ thuật tốt”, Đoàn Nghệ thuật quần chúng Công an tỉnh Cà Mau đã để lại dấu ấn đậm nét tại Liên hoan Nghệ thuật quần chúng lực lượng An ninh nhân dân năm 2026.
Với chủ đề “Hồi sinh những vùng đất chết”, sáng 20/6, tại Di tích lịch sử - văn hóa Khu lưu niệm Nhạc sĩ Cao Văn Lầu, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp với Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cà Mau tổ chức hoạt động tham quan triển lãm và ngoại khóa dành cho cán bộ, chiến sĩ, dân quân tự vệ.
Trong tục cúng dịp Tết Đoan ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) của người dân Nam Bộ, ngoài món bánh ú truyền thống còn có món bánh xèo và bánh bông lúa. Nét đẹp văn hoá dân gian này phản ánh sinh động sự giao thoa, đoàn kết của các dân tộc anh em.
Nghe tin Nghệ nhân Ưu tú (NNƯT) Ðỗ Ngọc Ẩn, Chủ tịch Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật (VHNT) tỉnh Cà Mau, từ trần (ngày 10/6/2026), anh em giới văn nghệ sĩ trong tỉnh bày tỏ niềm tiếc thương trước sự ra đi đột ngột của ông. Căn bệnh hiểm nghèo chuyển biến bất ngờ, ông không kịp nói lời từ giã. Vậy là hết một kiếp tằm trọn đời vương tơ...
Xem thêm bình luận