Thứ năm, 18-6-26 09:14:50
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Chỉ một nẻo hướng về…

Báo Cà Mau (CMO) Mấy bận lên TP Hồ Chí Minh để họp mặt đồng hương dịp cuối năm, chúng tôi cảm nhận rõ tình cảm nồng nàn của dân Minh Hải (nay là Cà Mau và Bạc Liêu) đối với quê hương.

Có xa xôi gì đâu, hơn 300 cây số chứ bao nhiêu. Ấy vậy mà có nhiều cô chú cứ thắc thỏm: “Già rồi, ít về dưới quê. Tụi con coi, mỗi năm cứ vắng đi một vài người”. Rồi những câu chuyện của năm nẳm năm nao, thuở người Cà Mau ngón chân còn chưa rỏ phèn lên phố để làm “người Sài Gòn bất đắc dĩ” (tên tập ký của Nhà văn Võ Đắc Danh) lại ùa về. Nhớ mùi mắm đồng kho, nhớ chuyến tàu tốc hành ngược xuôi trên sông cái, nhớ cả chang đước, hương tràm, nhớ trường làng với lũ bạn đầu khét nắng, nhớ người mẹ Cà Mau nhẫn nại nuôi lớn con rồi cứ tết tới là ra bến sông mắt ngó nhìn vời vợi…

Tâm tình người xa quê

Chuyến đi dịp Tết Canh Tý này, Anh Tuấn (Đài Truyền hình Cà Mau) có nhiều kỷ niệm vui. Có một cô bạn tên Chung, công tác ngành ngân hàng ở TP Hồ Chí Minh tìm gặp cho bằng được anh chỉ để nói một câu chuyện của thời áo trắng: “Hồi đó, nhà em ngang sông nhà anh, mỗi bận đi phà dìa, em cứ ngó anh hoài mà hổng dám hỏi thăm, vì anh là phát thanh viên, là... người nổi tiếng”. Nhà anh Tuấn ở Hoà Thành, còn mé bên kia sông là xã Lương Thế Trân, ngày đó vẫn còn những chuyến phà xuôi ngược để lên Cà Mau. Cô bạn còn thổ lộ: “Trên này em vẫn hay coi đài Cà Mau, thấy anh Tuấn hổng khác hồi đó bao nhiêu, vẫn đẹp trai quá chừng”. Vậy là cả nhóm anh em báo chí Cà Mau cười ồ lên, quay sang chọc ghẹo Anh Tuấn: “Phải chi hồi đó em gái làm quen đại, biết đâu bây giờ còn ở dưới Cà Mau chớ đâu cần lên Sài Gòn mần chi”.

Vậy rồi bạn Chung chia sẻ: “Xa quê trên này nhớ lắm mấy anh ơi. Nhất là dịp gần tết vậy nè. Nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ tùm lum thứ hết”. Xa quê, ai mà không nhớ. Trên Sài Gòn này, có hơn 1 ngàn gia đình dân Minh Hải gốc, thế nên nỗi nhớ cũng dài rộng mênh mông. Trên khán đài, một chú tự giới thiệu: “Tao năm nay 84 tuổi, còn nhảy nhạc ngon, ông anh 89 tuổi năm rồi dự họp mặt, nay đi hết nổi”. Và giai điệu quê hương cất lên “Rằng quê Minh Hải mình đây…”. Chợt người ta ngó quanh, kiểm đếm lại những gương mặt thân quen, những người thuộc lớp đầu lên Sài Gòn sau ngày giải phóng. Cái được nhất là hầu hết đều thành đạt, nhưng trong khoảnh khắc ấy, người ta chợt hụt hẫng khi khều vai nhau nói nhỏ: “Quay qua quay lại xa quê mấy chục năm, nhiều người cũng đã theo ông bà tổ tiên về dưới Cà Mau rồi đó nghen…”.

Bí thư Tỉnh uỷ Cà Mau Dương Thanh Bình ân cần thăm hỏi các cô chú cao niên là người Minh Hải đang sinh sống, làm việc tại TP Hồ Chí Minh.

Thoáng thấy Nhà báo Trần Thanh Phương, tôi chỉ kịp gật đầu chào, bởi chú hơi mệt nên không trò chuyện được nhiều. Mấy năm trước, chú còn khoẻ, hay ngồi kể chuyện về Cà Mau cho chúng tôi nghe. Hôm ghé thăm nhà chú ở Đường Cày, người em ruột của chú cho biết: “Anh Hai bệnh nên ít về. Ổng tính hoài mà chưa đi được”. Về Cà Mau hơi xa, nên chú Phương vẫn cố gắng đến với đồng hương trong dịp họp mặt tại Sài Gòn. Để ý thấy gần hết buổi, chú Phương hầu như không nói gì, lật mấy tờ báo xuân ra đọc, xong rồi thì ánh mắt xa xăm ngó quanh như tìm kiếm lại quê nhà trong những mặt người, giọng nói. Riêng tôi, nhớ hoài lời chú tâm sự trong một dịp riêng chú cháu ngồi với nhau tại tư gia của chú ở Sài Gòn: “Chú biết ơn Đảng, ơn Bác Hồ. Ai mà dè một đứa chăn trâu, chữ nghĩa không đầy lá mít như chú lại được ăn học đàng hoàng, trở thành nhà báo”.

Điện thoại chợt reo, nổi số của dượng Út Siêu, con rể của bà dì Tư (em của bà nội tôi). Dượng đang làm lãnh đạo một công ty lớn ở Sài Gòn, năm nào cũng dự họp mặt để trao học bổng cho con em người Minh Hải. Bà dì Tư lấy chồng miệt Nhưng Miên, có thời gian lên Sài Gòn ở với cô dượng Út. Nhưng càng lớn tuổi, bà càng đòi về Cà Mau với một điệp khúc: “Ở đây tao nhớ quê chịu hết nổi rồi”, vậy là phải chiều ý bà. Dượng Út nói, ở Sài Gòn mà bà dì Tư cứ kể chuyện về rừng đước, về hàng đáy, ba khía, tôm khô, về Xẻo Lá, làm con cháu cũng ngắc ngoải nhớ Cà Mau. Ở trên Sài Gòn, người ta nếu biết mình là dân Cà Mau lên thì ngưỡng mộ dữ trời lắm. Người Sài Gòn khi nói về Cà Mau là biết bao nhiêu thứ thèm thuồng. Hồi ở quê, mình thấy mấy cái đó bình thường, nhưng thiệt ra bây giờ trên này là đặc sản vô nhà hàng sang trọng hết. Dượng hẹn, tết dìa Cà Mau phải mần một chuyến thăm hỏi bà con giáp vòng cho thoả dạ.

Hướng về quê hương

Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau Nguyễn Tiến Hải có những lời gởi gắm chân thành đến bà con xa quê, đại ý là cùng chung sức, nghĩ suy và hành động vì một Cà Mau giàu đẹp. Cà Mau trong năm 2019 có nhiều dấu ấn làm phấn chấn lòng người. Cà Mau không còn đò giang cách trở, không còn là những vùng quê lam lũ. TP Cà Mau đã khoác lên diện mạo của một đô thị hiện đại. Nông thôn Cà Mau đã giàu đẹp, trù phú với hai hệ sinh thái mặn - ngọt. Nhiều người chắc mẩm rằng: “Sài Gòn có gì, Cà Mau có đó, mà nhiều thứ Cà Mau có mà chưa chắc Sài Gòn đã có”. Ví dụ đưa ra thì mênh mông… Như ba khía muối, như gác kèo ong rừng tràm, như Mũi Cà Mau chẳng hạn… Và không ai có thể chối cãi những căn cứ quá trời thuyết phục như vậy.

Gian hàng giới thiệu đặc sản Cà Mau tại ngày họp mặt đồng hương ở TP Hồ Chí Minh.

Với Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang Hồ Việt Lắm, ông khẳng định: “Dân Cà Mau mình với người quê khác thì để thương, để nhớ và sống với nhau thì thuỷ chung sau trước”. Ông Mười Lắm cho biết: “Nhiều người Cà Mau khi sắp lìa trần, căn dặn con cháu lấy hết tiền phúng điếu trong đám tang của mình để gởi về góp sức cho quê hương”. Hay như Nhà văn Võ Đắc Danh, góp tiền bán sách để xây nên mấy chục cây cầu cho những miền quê xa Cà Mau. Nhà văn Võ Đắc Danh tự nhận mình là “người Sài Gòn bất đắc dĩ”, còn vốn dĩ và mãi mãi là người Cà Mau.

Anh Phan Trường Duy, Giám đốc Công ty TNHH Đầu tư Địa ốc Đại Phú thổ lộ: “Tôi quê ở Tân Tiến, Đầm Dơi. Biết Cà Mau ngày càng phát triển thì mừng lắm. Thế hệ trẻ như mình còn phải học hỏi các cô chú đi trước thật nhiều để biết yêu thương, gắn bó và san sẻ với quê hương”. Thật vui mừng! Trong những lần họp mặt đồng hương, chúng tôi còn thấy cả sự kế thừa và lan toả của niềm tự hào quê hương. Có nhiều bạn sinh ra ở Sài Gòn, lâu lâu về thăm Cà Mau, không am hiểu Cà Mau nhiều, nhưng khi được ai hỏi vẫn dõng dạc giới thiệu: “Tôi quê gốc ở Cà Mau”. Biết đâu một ngày đẹp trời nào đó, khi mật lòng đủ chín, những người trẻ ấy lại trở về, lại trở thành dân Cà Mau chánh hiệu và góp sức để quê nhà cất cánh.

Họp mặt đồng hương giữa Sài Gòn, mọi người ăn bánh tét, tôm càng kho tàu, tôm khô, dưa kiệu. Bài vọng cổ lắng men sâu của tháng năm nào, ân tình nào, kỷ niệm nào ở phía đất Cà Mau. Tôi đọc một câu văn của Nhà văn Phan An mà cứ khắc khoải mãi, nghĩ rằng đó cũng là tâm tư không của riêng ai: “Những dòng sông đi suốt đêm ngày, nhưng lúc nào cũng luôn ở đó”. Thì vậy, ai có bôn ba ngược xuôi khắp nẻo, thì Cà Mau là một và trái tim thì cũng chỉ một nẻo để hướng về./.

Phạm Quốc Rin

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.