Thứ ba, 28-7-26 06:03:28
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ðèn dầu một thuở

Báo Cà Mau (CMO) Dịp Tết mấy năm trước, khi gia đình ông anh đi vắng, nhờ tôi ngủ giữ nhà, nghĩ tới con hẻm vắng không có đèn đường, căn nhà vắng chủ cũng tối om, tôi ngán ngại... Nhưng vừa tới cổng, đèn trước nhà tự động bật sáng, nhờ đó tôi cũng vững tâm hơn. Vẹn nguyên cảm giác thích thú với sự tiện lợi đó, tôi lại nhớ về lúc chưa có điện. Cả một vùng ký ức như sống lại với hình ảnh cây đèn dầu quen thuộc trong suốt thời thơ ấu của tôi.

Lúc đó tôi học tiểu học, xế chiều nào ông nội tôi cũng biểu: “Con đi làm dầu đèn đi!”. Làm “dầu đèn” ở đây là đi bưng hết mấy cây đèn dầu lớn nhỏ trong nhà gom lại, cây nào cạn dầu thì châm vô thêm; tim đèn nào cụt quá thì thay mới, vặn lên sẵn; lau chùi cho sạch bóng mấy cái ống khói đèn; kiểm tra “ống quẹt”, rồi để chung một chỗ luôn. Chuẩn bị mọi thứ, để khi sụp tối là có sẵn đèn thắp sáng, cho ấm cúng trong nhà. Cây đèn lớn nhất để bàn lớn ở nhà trước, cây đèn cóc vặn lu để trên bàn thờ, thêm mấy cây nhỏ để phía sau và khi cần bưng tới bưng lui trong nhà. Rồi còn có cả cái lồng đèn cầm tay, để cây đèn dầu vô đó, xách ra thăm chuồng gà, chuồng vịt, chuồng heo... mà không lo bị gió mưa làm tắt đèn.

Chuyện làm “dầu đèn” lặp đi lặp lại, cùng với nhiều việc khác cứ in vào tâm trí tôi. Có lần trò chuyện cùng chị đồng nghiệp, chị cũng đồng cảm chia sẻ: “Cho tới bây giờ, không hiểu sao cứ hễ chiều chiều là chị hay nhớ mấy chuyện phải làm trước đây, như phải lo lấy quần áo, gom củi, lấy cá khô... vô nhà, sợ mưa ướt, sợ tối rồi mà quên lấy”.

Tuy đã lâu không còn dùng đến, nhưng cây đèn dầu gắn bó quen thuộc một thời vẫn được một số gia đình gìn giữ làm kỷ niệm.

Hiện nay, đèn điện sáng choang khắp nhà, đi tới đâu chỉ cần bật công tắc. Và còn bao nhiêu thứ đèn khác: đèn chớp nhiều màu sắc trang trí làm đẹp trên các tuyến đường, đèn chùm đủ kiểu dáng sang trọng trong phòng khách, đèn ngủ... Cuộc sống tiện nghi đem đến sự thoải mái nhiều mặt, chỉ mấy khi cúp điện, mọi hoạt động ngưng trệ, người ta mới rối lên kiếm đèn cầy, đèn pin, đèn sạc điện... xài tạm trong khi chờ có điện. Hay chỉ cần bật đèn từ chiếc điện thoại, cũng đủ soi sáng tạm thời khi cần. Rồi tiện lợi hơn, phải kể tới đèn năng lượng mặt trời, không sợ cúp điện, không tốn tiền điện; cảm ứng tự bật - tắt, tự chuyển từ mờ qua bật sáng khi có chuyển động... Có lần đọc bài báo về mô hình thắp sáng đường quê bằng đèn năng lượng mặt trời, tôi ấn tượng và rất thích tựa đề của bài viết đó: “Gom nắng thắp sáng đường quê”.

Chỉ chuyện thắp sáng thôi, chứ mỗi thời mỗi khác và kéo theo đó là nếp sống, ý thức, thói quen sinh hoạt... của cả gia đình mấy thế hệ cùng chung sống. Nói dông dài để thấy, cái thời xài đèn dầu kéo theo rất nhiều mối lo, khiến người ta không chỉ phải bận tâm tới chuyện dầu với đèn! Không chỉ phải lo xa, mua sẵn can dầu trữ trong nhà, rồi lo chỗ cất dầu an toàn, phòng cháy; lo làm “dầu đèn” mỗi ngày, mà kéo theo đó là tất cả mọi sinh hoạt trong ngày đều phải sắp xếp theo cho hợp lý.

Cơm chiều thường phải nấu sớm, để ăn sớm, dọn dẹp rửa chén bát xong xuôi trước khi trời tối. Chuyện tắm rửa, giặt giũ cũng phải làm sớm theo. Hôm nào bận rộn với ruộng vườn, vô nhà trễ thì coi như làm gì cũng phải bưng theo cây đèn dầu leo lét, rất vất vả. Con nít trong nhà cũng được nhắc lo học bài xong ban ngày, tối đỡ phải thắp đèn dầu học, không đủ sáng, dễ hại mắt. Nhắc thì nhắc vậy, chứ cũng không tránh khỏi chuyện học bài khuya, rồi ngủ quên, mấy lần hú vía tưởng chết cháy vì quơ ngã cây đèn, đổ dầu. Lửa cháy lan tới mớ tóc, tập sách, cháy luôn một lỗ lớn cái mùng ngủ...

Rồi mấy đợt nghỉ hè, về quê ngoại chơi, nhà không có ti vi, mỗi tối thứ Bảy, muốn đi coi cải lương, mấy bà cháu cầm cái lồng đèn dầu xuống xuồng, để đằng trước mũi, rồi bơi đi coi ké. Thời đèn dầu mà nhà nào có ti vi xài bình ắc quy, thêm cây đèn măng sông nữa là coi như giàu nhứt xóm, sáng nhứt xóm!

Mỗi tối bên cây đèn dầu, cả nhà xúm xít chuyện vãn, ánh đèn vàng vàng mờ tỏ theo từng cơn gió lùa còn từng là nỗi ám ảnh tuổi thơ của tôi, khi ba tôi nằm đưa võng và... kể chuyện ma! Ban đầu mấy anh chị em còn ôm gối ra nằm chơi trên bộ ván; nghe kể một hồi, tự dưng đứa nào cũng nhích vô, nhích riết thành dồn lại một chỗ giữa bộ ván, im re, không đứa nào dám hó hé, sợ nhất là lúc gió mạnh, thổi tắt luôn cây đèn! Mà cũng ngộ, sợ thì sợ, nhưng tối nào mấy anh em cũng đòi ba kể chuyện ma cho nghe!

Nhớ thì nhớ vậy, rồi tôi lại nghĩ, xài đèn dầu dẫu bất tiện, nhưng sống thời đó, khi thích nghi, mỗi người cũng rèn được nhiều thói quen tốt cho mình: sắp xếp hoàn thành sớm mọi việc trong ngày trước khi trời tối, tắm sớm, ngủ sớm, dậy sớm...

 

Tâm Hảo

 

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.