Thứ năm, 18-6-26 08:06:26
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Dòng sông hoài niệm

Báo Cà Mau (CMO) Sông Gành Hào, sông Tắc Thủ và kênh Quản Lộ - Phụng Hiệp gặp nhau tại ngã ba Chùa Bà, nhưng với người dân bản xứ, các đoạn nằm trong lòng thành phố dù thuộc sông hay kênh nào đều được gọi là sông Cà Mau. Đó cũng chính là khúc sông mà tôi và những người bạn thuở học trò có nhiều kỷ niệm êm đềm, gắn liền suốt năm tháng tuổi thơ.

Sông Cà Mau mang nét đặc trưng của sông nước miền Tây trên bến dưới thuyền. Đoạn từ cầu Quay Cũ (nay là cầu Phan Ngọc Hiển) đến ngã ba rẽ bên trái là về hướng cầu Sắt (nay là cầu Gành Hào) và rẽ bên phải là về hướng kênh Rạch Rập, nhà sàn hai bên bờ sông san sát nhau. Ngay cầu Mới (nay là cầu Cà Mau), nối tiếp nhà ở là dãy vựa cá lớn nhất Cà Mau. Ngoài vựa cá quốc doanh của Công ty Thuỷ sản Minh Hải còn có những vựa cá tư nhân, như vựa cá Ba Đen, Tư Tứ, Hai Thiểm, Kim Ngân…, các vựa cá này là điểm thu gom cá đồng từ miệt Thanh Tùng, U Minh… để vận chuyển lên bán cho các chợ đầu mối ở Sài Gòn.

Vào thời hoàng kim của con cá đồng, tại dãy vựa cá này ghe xuồng tấp nập suốt ngày đêm. Đối diện với vựa cá bên kia sông là 2 dãy chợ nhà lồng buôn bán sôi động, hàng hoá bày ra tới bờ sông. Xa xa một chút là ngã ba Chùa Bà, nơi có chợ nổi vang bóng một thời với những ghe hàng bông, trái cây đậu kín một khúc sông. Vào buổi sáng, các ghe hàng khẳm lừ treo tòn ten đủ thứ bẹo, từ miệt sông Hậu xuống, chở đầy ắp rau quả để bỏ cho các chợ ở Cà Mau. Không chỉ có ghe hàng từ các tỉnh vùng trên, mà còn có cả hàng hoá cây nhà lá vườn của bà con từ các vùng nông thôn chở ra, bán lẻ cho các bà nội trợ lo bữa cơm hàng ngày trong gia đình. Len lỏi trong các ghe hàng bông là những chiếc xuồng tam bản của đội quân bán thức ăn, nước giải khát phục vụ tận nơi. Mỗi chiếc xuồng bày trí như một quán ăn lưu động, người chèo, người bán với đủ các món, như bún riêu, bún nước lèo, hủ tiếu mì, cháo lòng, bánh bao… Tiếng rao của người bán, tiếng gọi thức ăn của người mua pha trộn với âm thanh trao đổi hàng hoá và tiếng máy nổ, tiếng chèo khua nước, tiếng sóng vỗ ầm ập vào mạn thuyền tạo nên một khung cảnh náo nhiệt, sung túc không thua kém một phiên chợ trên bờ. Ưu điểm và cũng là sức hút của chợ nổi Cà Mau chính là giữ được nét đặc trưng vùng sông nước và sự tươi ngon của hàng hoá cũng như giá rẻ hơn chợ trên bờ.

Phía trên chợ nổi là bến Công Chánh, một trong những khu chợ nông sản sầm uất của thị xã. Tất cả hàng hoá trao đổi giữa các tiểu thương đều tập kết tại đây, sau đó được phân đi các chợ khác.

Cũng tại khu vực chợ nổi nhóm họp, ngã ba Chùa Bà được xem là “mỏ vàng” đối với những người thợ lặn. Họ thường xuyên hoạt động ở đây để mưu sinh. Đồ nghề của mấy ông thợ lặn không có gì nhiều và hiện đại ngoài cái bình ô-xy và một ống hơi. Trước khi lặn họ thường uống một chén nước mắm cốt, ngậm ống hơi và nhảy ùm xuống sông. Hồi đó tôi cứ thắc mắc, không biết họ uống nước mắm để làm gì? Sau thời gian lân la tìm hiểu mới biết, nước mắm cốt có tác dụng giữ ấm cơ thể khi ngâm mình dưới đáy sông. Những thứ mà thợ lặn mò được thường là phế liệu hay bất cứ thứ gì có thể bán được. Nghề thợ lặn được xem là nghề nguy hiểm, nhưng vì mưu sinh nên họ phải làm. Theo thời gian, đáy sông rồi cũng hết phế liệu, nước sông thì ngày càng ô nhiễm nên không còn ai hành nghề lặn nữa.

Sông Cà Mau năm 1978. Ảnh: NSNA Kiên Hùng

Ven sông Cà Mau người dân cất nhà kinh doanh đủ thứ ngành nghề, trong đó có rất nhiều người mở tiệm vàng, thế nên lòng sông đối với dân đãi vàng là mỏ vàng thật sự. Thời đó, có nhiều người từ vùng trên xuống Cà Mau lập nghiệp, họ dừng chân ở khu vực cầu Mới và làm nghề đãi vàng. Hàng ngày, khi nước ròng rút cạn, họ luồn lách dưới sàn nhà của các tiệm vàng xúc đất đem về đãi để lấy cám vàng. Nhiều lúc may mắn có cả nhẫn vàng của ai đó đánh rơi.

Sông Cà Mau hồi ấy vào mùa mưa nước trong xanh, mát lạnh, dòng nước chảy lững lờ. Tuy có rất nhiều nhà sàn ven sông nhưng màu nước rất sạch. Đám học trò tụi tôi thời đó như bị hút hồn bởi con sông tươi mát và hiền hoà này, vì thế vào những buổi chiều, khi nước lớn dâng đầy sông, bọn tôi thường lén gia đình kéo nhau ra khúc sông ấy tắm và vui đùa thoả thích. Đây cũng là lúc có rất nhiều ghe tàu lưu thông, nhất là ghe chài từ miệt Long Xuyên, Hậu Giang xuống, chiếc nào cũng to đùng với cái bánh lái dày cả tấc. Bọn tôi lao ra bám theo bánh lái để tàu kéo đi. Một cảm giác sảng khoái chợt đến khi 2 chiếc ghe chạy ngược chiều làm nước ập vào thành tàu và văng tung toé vào mặt. Cũng có hôm chúng tôi không đeo theo ghe chài mà ôm píc-xi (phao bơi bằng ruột xe tải) thả trôi đến chợ nổi, nơi có những chiếc ghe xuồng chở đầy ắp trái cây neo đậu để lén lấy một vài trái. Không gì thích thú bằng khi chủ ghe mất cảnh giác, thò tay lấy trái mận hay cóc, ổi gì đó rồi đưa lên miệng nhai ngấu nghiến trong lúc cơ thể bồng bềnh trên sóng nước.

Có một trò chơi mà không bao giờ thiếu ở những buổi tắm sông, ấy là nhảy cầu. Cầu Quay Cũ, cầu Mới, cầu Sắt, cầu nào chúng tôi cũng nhảy. Nhưng thường xuyên nhất vẫn là cầu Mới. Lúc chuẩn bị nhảy cả đám leo lên thành cầu, bên dưới có một đứa canh chừng, khi vắng xuồng ghe là ra hiệu cho những đứa trên cầu nhảy xuống. Những "nghệ sĩ nhảy cầu" thi nhau lao mình từ trên thành cầu xuống dòng nước trong xanh ở phía dưới khiến nước sông bắn lên tung toé, những cột nước ấy có khi vọt cao lên khỏi mặt nước cả thước, những người đi đường hiếu kỳ dừng lại xem rất đông trên cầu, tặng những "nghệ sĩ" nhảy đẹp tràng pháo tay rộn rã.

Ngoài trò tắm sông, sông Cà Mau còn là nơi để chúng tôi trổ tài câu cá chốt. Cá chốt trên sông Cà Mau ngày ấy rất nhiều, chỉ cần ngồi một chút là đủ mẻ kho sả ớt. Vì xuồng ghe lúc nào cũng qua lại trên sông nên chúng tôi không câu bằng cần mà câu bằng lon, gọi là câu lon. Một cái câu lon sữa bò có nhợ dài khoảng 15-20 thước, một đầu quấn chặt vào cái lon, một đầu cột cục chì hay bù lon, cách cục chì khoảng 1 thước cột 3-4 lưỡi câu thòng xuống. Khi câu, một tay cầm cục chì liệng đi, một tay xả nhợ câu ra, khi nào hết nhợ trong lon thì thôi. Sau đó chỉ ngồi cầm nhợ câu đợi cá ăn và giựt. Có khi kéo nhợ câu lên dính một lúc 2 con cá chốt vàng ngáy. Câu cá chốt sợ nhất là lúc gỡ bị gai cá đâm, khi đó chỉ còn biết áp dụng bài thuốc dân gian là ngắt đuôi cá đắp lên chỗ bị đâm.

Sông Cà Mau vui nhất là vào dịp Tết. Chợ Tết năm nào cũng rộn ràng, nhộn nhịp và đầy ắp sắc màu. Còn tháng nữa đến Tết, hàng trăm ghe xuồng tứ xứ đổ về tấp nập vận chuyển, trao đổi buôn bán liên tục. Hàng hoá không thiếu thứ gì, nhiều nhất là hàng nông sản, thực phẩm tươi sống và các loại bánh mứt, dưa kiệu. Càng cận Tết, sông Cà Mau càng sôi động hẳn lên. Những chiếc ghe ngày xuân khác hẳn với ngày thường. Chúng được khoác lên mình những chiếc áo hoa rực rỡ sắc màu chật kín trên cả khúc sông khiến cho người đi chợ như lạc vào một dòng sông hoa.

Thời gian thấm thoát trôi đi, dòng nước sông Cà Mau vẫn chảy đều, mang theo những tháng năm học trò của chúng tôi đi mãi không bao giờ trở lại. Những ngôi nhà sàn năm xưa giờ cũng không còn nữa, thay vào đó là bờ kè công viên làm đẹp thêm diện mạo phố phường. Sông Cà Mau cũng có nhiều thay đổi, ngày càng tĩnh lặng vì vắng bóng ghe xuồng. Tôi luôn ao ước được trở về những ngày thơ ấu để ngụp lặn, vui đùa, đi chợ Tết trên sông Cà Mau, nhưng tất cả đã trở thành hoài niệm./.

Huỳnh Hoài Hãn

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.