Thứ năm, 18-6-26 19:11:44
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Ngọn nguồn Cái Bẹ

Báo Cà Mau (CMO) Ngọn Cái Bẹ (nay là ấp Tân Hiệp, xã Nguyễn Huân, huyện Đầm Dơi) là nơi Trường Thiếu sinh quân 673 chính thức được thành lập vào tháng 4/1973. Đại tá Khưu Ngọc Bảy, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 962 anh hùng, tâm tình: “Cũng như Đoàn 962 thôi, trường thiếu sinh quân ngày ấy xây dựng và tồn tại giữa lòng dân. Bà con ngọn Cái Bẹ đã cưu mang, nuôi nấng hết lòng hết dạ và chẳng tiếc điều gì với thầy trò”.

Từ cầu Tân Đức (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi), đi vỏ lãi hết nửa tiếng mới về tới ngọn Cái Bẹ (nay là ấp Tân Hiệp, xã Nguyễn Huân, huyện Đầm Dơi). Vừa bước lên bờ, chị Minh Thu (Trương Thị Minh Thu, Chủ tịch Công đoàn ngành Y tế Cần Thơ) liền hỏi mọi người: “Chỉ giùm em cây nào là cây đước, cây nào cây mắm, hồi đó giờ nghe nói mà em hổng có rành”.

Nghĩ cũng ngộ, chị Minh Thu làm bác sĩ, biết rất nhiều thứ thuốc Tây tên dài loằng ngoằng mà cái chuyện nhỏ là phân biệt cây đước, cây mắm khó đến vậy. Có nhiều cô chú lên tiếng: “Cái này lớp trẻ phải biết à. Từ những rừng đước, rừng mắm, biền dừa nước xứ này mà biết bao cô cậu học trò nên người chớ có giỡn đâu”.

Đại tá Khưu Ngọc Bảy, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 962 ôn lại kỷ niệm về Trường Thiếu sinh quân 673 với bà con vùng ngọn Cái Bẹ.

Trong đoàn người trở về, chúng tôi lại được gặp ông Bảy Nhỏ (Đại tá Khưu Ngọc Bảy, nguyên Trung đoàn trưởng Trung đoàn 962 anh hùng), không khỏi ngạc nhiên vì sức khoẻ dẻo dai và tấm lòng trọn vẹn mà ông dành cho Cà Mau. Mới hôm rồi, ông còn ở Rạch Gốc - Tân Ân hết trồng cây lưu niệm, lại cùng anh em y, bác sĩ khám chữa bệnh miễn phí cho bà con. Bữa cơm miền biển, ông nán lại thật lâu, dù ít động đũa và không uống một giọt rượu nào. Suốt buổi, ông cứ mỉm cười, cứ kể về những chuyện của Đoàn 962, tất cả đều mới nguyên như vừa xảy ra hôm qua, hôm kia. Và hôm nay, ông lại ở đây, ngọn Cái Bẹ - ngọn nguồn của Trường Thiếu sinh quân 673.

Việc đầu tiên của ông Bảy là xăng xái đi từ trước ra sau để thăm nom cơ ngơi nhà truyền thống. Với ông Bảy, ngôi nhà này là chốn linh thiêng, nơi lưu dấu biết bao khát khao, tâm sức và những kỷ niệm vô cùng đẹp của ngôi trường thiếu sinh quân mà Đoàn 962 đã dồn bao nhiêu sức người, sức của mới gầy dựng được. Rồi lần lượt những người từng cưu mang ngôi trường cũng tề tựu, dù đã vắng bóng nhiều.

Tháng 4/1973, Trường Thiếu sinh quân 673 chính thức ra đời với 450 học sinh, từ lớp 1 tới lớp 9.

Giám đốc VNPT Cà Mau Lê Hoàng Phước gặp lại ông Ba Dũng (Trần Văn Kỉnh) tại nơi ngày xưa đã từng cưu mang mình.

Ông Lê Hoàng Phước, Giám đốc VNPT Cà Mau, nhớ lại: “Hồi đó, học sinh như chúng tôi tuổi còn rất nhỏ, lần đầu tiên rời khỏi gia đình cảm thấy lo lắng lắm”. Lứa học sinh lớn nhất cũng mới mười mấy tuổi, nhưng tất cả đều phải học tính tự lập, tự chu toàn cuộc sống cá nhân để theo trường học tập. Bà con vùng ngọn Cái Bẹ vẫn nhớ những dãy nhà cất theo bờ liếp, hậu vườn của thầy, cô giáo và học sinh. Cả thầy, và trò sau giờ học tập lại đi “cải hoạt” để đảm bảo bữa ăn. Dù thiếu thốn đến đâu cũng không tơ hào bất cứ thứ gì của người dân.

Ông Ba Dũng (Trần Văn Kỉnh) nheo nheo đôi mắt biết cười của mình: “Thầy trò hồi đó cực lắm, đóng sau vườn tôi nè. Vùng này hồi xưa làm ruộng, rau cá không thiếu, nhưng tụi học sinh nhỏ quá, nhìn thấy thương lắm”. Ông Ba khen học sinh trường thiếu sinh quân ngoan, không biết “phá làng phá xóm”. Vợ chồng ông biết ý, ở nhà có gì cũng đem cho thầy trò, nhất là những em học sinh lớp nhỏ. Ông bộc trực: "Mấy đứa học sinh hồi đó được bà con gọi là “hột giống đỏ”, là những người chủ đất nước sau này mà”. Có bận máy bay bỏ bom, thầy trò tản lạc chui xuống hầm tránh, tan trận hớt hơ hớt hãi gọi tên tìm nhau. Mọi người bình an, bà con quây quần sưởi ấm cho những đứa học sinh ướt loi ngoi. Nhiều em nhận bà con vùng ngọn Cái Bẹ làm cha, làm mẹ.

Ông Mã Kim Lốn và bà Trần Thị Lợi kề vai bên nhau mà nhớ về những kỷ niệm xưa: “Ngọn Cái Bẹ hồi đó còn nghèo lắm, nhà chúng tôi cũng vậy, nhưng không tiếc gì với trường”. Học sinh của trường khi ấy rất thích về nhà ông bà vì có nhiều đồ ăn. Mãi sau này, nhiều người mới biết, có khi con ông bà nhịn thèm để “đãi”, nhà có gì cho nấy, tình hơn ruột thịt, cựu học sinh của trường về lần nào cũng ôm ông bà vừa khóc, vừa thương, vừa nhớ. Ông nói: “Giờ mình già quá rồi, các em học sinh hồi xưa có nhiều đứa thành đạt, đã về hưu, gặp lại nhau là vui quá rồi”. Mỗi bận thầy trò nhà trường trở về, cả vùng quê lại vui náo nức. Bà con lại đùm đề mang theo nào cua, nào tôm, nào sò huyết… những đặc sản mà ngày xưa không có để “đãi” khách. Bối cảnh có thể khác, nhưng tình cảm ấy mãi mãi không bao giờ phai nhạt.

Ông Bảy Nhỏ kéo tôi ra phía sau giới thiệu: “Nè, anh Trần Thành Công hiến đất để xây nhà truyền thống đó”. Anh Công hiện đang là Phó Bí thư Chi bộ ấp, nói gọn hơ: “Nhà tui cả ba mẹ, anh em đều theo cách mạng, hiến đất xây nhà truyền thống là ước nguyện của cả gia đình mà”. Anh Công còn tha thiết mong muốn: “Mình xây dựng được nhà truyền thống để các em, cháu sau này còn hiểu biết, tiếp nối truyền thống anh hùng của quê hương”. Hễ có dịp, anh Công và bà con ở ngọn Cái Bẹ lại tự hào kể rằng: “Đất này chính là nơi cưu mang, nuôi nấng biết bao cán bộ cấp cao, biết bao kỹ sư, bác sĩ, trí thức của vùng đất Nam Bộ”.

Từ những điều giản dị ấy, ngọn Cái Bẹ đã ra sức ươm mầm con chữ, khuyến học khuyến tài và coi đó là mạch nguồn quý báu mà ngôi trường thiếu sinh quân đã ghi dấu ở xứ này.

 Lần nào về, Quân khu 9 và Lữ đoàn 962 cũng vận động tặng quà, khám chữa bệnh miễn phí cho bà con vùng căn cứ.

Chuyến đi này, chúng tôi lại biết thêm nhiều mẩu chuyện mà có lẽ sử sách chưa nói đến. Ông Đỗ Xuân Tâm, nguyên Trưởng Khoa cơ - điện Trường Hải quân Tây Nam Bộ (tức Trường Hàng hải 373, Đoàn 962) và vợ, bà Nguyễn Thị Xuân đã bắt máy bay để về với ngọn Cái Bẹ. Ông bà đều quê ở Hải Phòng, 3 ngày sau đám cưới (năm 1966), ông đi làm nhiệm vụ ở Đoàn tàu Không số. Vào Nam, ông ở lại Đoàn 962 làm nhiệm vụ cho đến năm 1976 mới về gặp lại người vợ. Năm 1977, ông bà sinh đứa con đầu lòng. Bà Xuân kể: “Ông ấy đi hoài mà chẳng có tin tức gì cả. Ở nhà cứ thế chờ đợi thôi. Ngày ông về, cả hai chẳng biết nói gì, chỉ ôm nhau khóc. Khóc vì nước nhà độc lập, thống nhất. Khóc vì mừng ông trở về nguyên vẹn”.

Những ngày ở Đoàn 962, ông Tâm được gần gũi và biết nhiều chuyện cảm động về người anh hùng xứ Tân Ân Bông Văn Dĩa. Ông Tâm bộc bạch: “Anh hùng Bông Văn Dĩa hiền lành, nói ít nhưng là một nhà đi biển tài ba, một nhân cách lãnh đạo chuẩn mực”. Có lần, con trai của Anh hùng Bông Văn Dĩa đang học tập tại miền Bắc, thoáng thấy bóng cha liền gọi lớn: “Ba ơi, ba ơi! Con nè…”. Vì bí mật của tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển, bảo vệ thân phận của bản thân và an toàn cho con trai, ông cứ thế đi thẳng, không hề ngoái lại.

Sau buổi đó, nhiều người thấy ông Hai Dĩa ra mũi tàu hút thuốc rê điếu bự, lâu lâu hai tay dụi mắt. Rồi chuyến mua vũ khí với hàng trăm ký vàng được tổ chức giao liên hệ với Đại sứ quán ở Thái Lan. Trên chiếc tàu buồm, nguỵ trang buôn bán, hơn 1 năm trời, ông Hai Dĩa lênh đênh biển cả, khi không mua được hàng thì trở về bàn giao lại số vàng không thiếu một phân.

Trở về, ông gặp người phụ trách chi bộ Đảng, móc lon sữa bò ra và nói: “Tui đóng Đảng phí đầy đủ trong hơn một năm qua”. Trên cột buồm của mình, cứ tới tháng đóng Đảng phí, ông Hai Dĩa lại khắc một vạch lên đó và nhét tiền vào lon sữa bò. Và về sau này, trong lý lịch Đảng, ông có khai rõ ràng: “Trình độ học vấn: Lớp 4 trường làng. Toán yếu”. Những chi tiết nhỏ thôi nhưng đã thể hiện được phẩm chất anh hùng, nhân cách cao thượng của người con xứ biển Tân Ân, kiên trung theo cách mạng, theo Đảng từ ngày đầu cho đến lúc trút hơi thở sau cùng.

Miên man trên sông nước xứ Đầm, phía ngọn Cái Bẹ gởi lại bao nhiêu ánh nhìn khắc khoải. Ngôi trường thiếu sinh quân chỉ 2 năm ở đất này nhưng bén rễ thật sâu vào lòng người, tình đất. Dù có đi đâu, những người năm ấy cũng muốn quay về…/.

Phạm Nguyên

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.