Chủ nhật, 31-8-25 10:54:07
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Dấu chân về đất Đường Cày

Báo Cà Mau (CMO) Đối với nghề báo, Cà Mau là mảnh đất sản sinh ra không ít những ngòi bút xuất sắc, trong số đó có Nhà báo Trần Thanh Phương. Ông là người con ưu tú của ấp Đường Cày, xã Phú Tân, huyện Phú Tân.

Đối với nghề báo, Cà Mau là mảnh đất sản sinh ra không ít những ngòi bút xuất sắc, chúng tôi không khỏi tự hào. Trong số đó, tôi nghe về Nhà báo Trần Thanh Phương đã lâu nhưng gặp gỡ trực tiếp và tìm hiểu nhiều hơn chỉ mới dăm năm.

Nhà báo Nguyễn Chiến, Tổng biên tập Báo Cà Mau, hỏi thăm sức khỏe Nhà báo Trần Thanh Phương hôm ghé thăm ông vào ngày 7/3.

Lần ấy, ở TP. Hồ Chí Minh tổ chức họp mặt Hội đồng hương Cà Mau - Bạc Liêu, tôi tháp tùng theo đoàn lãnh đạo tỉnh Cà Mau. Ông Trần Thanh Phương và vợ (bà Phan Thu Hương) lúc ấy đến dự họp mặt, cười rất tươi khi thấy bài báo xuân trên Báo Cà Mau với tựa đề “Đường về nhà mình không còn xa nữa má ơi”. Tôi mạnh dạn tự giới thiệu: “Con là “lính” Nguyễn Bé, ở Báo Cà Mau”. Chỉ vậy thôi mà hai ông bà đã coi tôi như con cháu trong nhà. Rồi những kỷ niệm, tình cảm về quê hương cứ đong đầy trong mênh mang gió Tết.

Nhà báo Trần Thanh Phương tại sự kiện ra mắt phòng tư liệu của ông tại Thư viện Khoa học tổng hợp TP. Hồ Chí Minh vào ngày 7/3 vừa qua.

Bẵng mấy năm, nghe tin ông bệnh trở nặng. Chẳng hiểu sao, khi biết tin này, trong đầu tôi chỉ cứ trở đi trở lại một nụ cười hiền rất sáng, một mái tóc bồng bềnh lãng tử và một ánh mắt cứ đau đáu chuyện nhân sinh.

Hôm ghé qua nhà thăm ông, ngày 6/3, cảm nhận đầu tiên của tôi là một ngôi nhà đơn giản (có thể nói là cũ kỹ) nằm nép trong con hẻm ở đất Sài thành nhà cao tầng "ngó trật ót". Nhà báo Nguyễn Bé (hiện là Phó chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam) có “tiết lộ” trước, rằng ông Trần Thanh Phương sống rất giản dị, không cầu kỳ và không nặng danh lợi. Thím ra đón, nhận ra ngay thằng cháu ở Cà Mau. Ông trên xe lăn từ cuối hẻm đi về nhà, phía sau là con trai út của chú Ba Thành (em ruột Nhà báo Trần Thanh Phương, hiện đang ở Đường Cày, Phú Tân, Cà Mau). Trời đất ơi! Ông xanh xao quá. Giữa giờ xe tan tầm, con hẻm tấp nập người qua lại, ông nở một nụ cười tươi đón khách. Ông nói gì đó nghe không rõ, chỉ thấy hai chữ "Cà Mau" là lớn nhất, ngân dài nhất.

Tôi nói rõ ý định của mình là xin phỏng vấn ông để viết bài về ông - một người con ưu tú của Cà Mau. Ông trầm ngâm, bảo rằng: “Làm báo phải cố gắng làm tư liệu, phải chịu khó học hỏi, phải dùng con mắt, tấm lòng và khối óc để khám phá những điều chưa biết”. Ông đau nên nói rất chậm, nhưng vẫn tiếp lời: “Như người thợ sửa xe, hỏi là phải có bộ đồ nghề liền”.

Hỏi ông có về Đường Cày thường không, ông bật thành tiếng lớn: “Có, có chớ, quê hương mà”. Thím Hương nhắc lại, mới năm rồi còn khoẻ, ông cứ ngóng dịp về nhà. Đó là lẽ tự nhiên, con người càng già, càng nhớ nơi mình đã sinh ra. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện chẳng biết lúc nào mình đã lượm lặt được, đại ý một tao nhân có máu xê dịch, suốt đời là những chuyến đi để tìm kiếm cái mới, người mới, đất mới. Cuối cùng, vị này phát hiện, quê hương mình là đẹp nhất.

Tôi thú thật là đã đọc mấy lần cuốn “Ngòi bút và cây kéo”, tập hồi ký báo chí khá đầy đủ và xúc động về cuộc đời của ông. Ông gật gật đầu: “Ừ, ở đó cũng có hết rồi. Đọc trước thì khỏi hỏi năm sinh, quá trình học tập, công tác nhé”. Thím Hương cho biết: “Ngày mai, (7/3), gia đình sẽ làm lễ bàn giao tư liệu và sách cho Thư viện Khoa học tổng hợp TP. Hồ Chí Minh. Đó là tất cả cuộc đời của chú thím”. Tôi nhìn lại căn nhà, nhìn lại đôi vợ chồng mà năm 2018 sẽ làm đám cưới vàng. Ông bà không con, tài sản là căn nhà trong ngõ nhỏ…

Thím Hương kể, ông ngả bệnh nhanh và nặng. Ông cũng chẳng than thở gì, chỉ trầm tính hơn vì những cơn đau và một thứ khác đau hơn: Biết bao dự định, ấp ủ còn dang dở. Cuộc đời 38 năm trực tiếp làm báo, ông có hơn 2.000 tác phẩm, một phần là ở Báo Nhân Dân ngoài Thủ đô, một phần là ở Báo Giải Phóng và Đại Đoàn Kết ở TP Hồ Chí Minh. Nửa thế kỷ cầm bút, ông có hơn 30 đầu sách ở nhiều thể loại. Ấy vậy mà ông vẫn tiếc.

Người ta biết đến Trần Thanh Phương với những quyển sách “không đụng hàng”, những kỷ lục mà kể đến cả đất nước này biết ngay đó là của ông. Thế nhưng thành công nhất của Nhà báo Trần Thanh Phương được chính ông đúc kết: “Tôi xuất thân từ Đường Cày, nhà nghèo phải giăng câu, đặt trúm, lượm trứng chim, chữ nghĩa không đầy lá mít. Rồi sau đó được Đảng, Nhà nước cho đi học, trở thành nhà báo”. Ông cũng nhắn nhủ với đồng nghiệp: “Có viết bài, đưa tin cũng ngắn thôi, cỡ vài chục chữ là được”.

Nhưng làm sao được. Chú có nhớ những ngày miền Nam, mà trong đó có Cà Mau quê hương mình sắp giải phóng. Chú có nhớ chuyến trở về đầu tiên sau mấy chục năm từ ngày tập kết, đến Cà Mau, dưới chân Cầu Quay chú ăn dĩa cơm có canh chua, thịt kho tàu. Chú có nhớ lần về Đường Cày mà chú hỏi một người: “Bác có biết nhà cháu ở đâu không”. Rồi thời khắc gặp lại người mẹ mà chỉ còn “đôi mắt là giống hồi xưa” bởi sức tàn phá ác liệt của chiến tranh. Đâu rồi ngôi nhà mà chú tự tay làm lại trên nền nhà cũ đã rã nát vì bom đạn. Thím Hương lỉnh kỉnh mua quà, bánh về cho mẹ chồng ở Cà Mau, bước xuống tàu đò hụt chân té xuống sông, ngồi khóc vì thấy mình có lỗi…

Nghề báo là nghề của những chuyến đi. Cả cuộc đời ông đã đi, đã suy ngẫm bằng cả tấm lòng và tài năng để viết nên biết bao tác phẩm, quyển sách. Bên ông là người vợ sớm hôm tận tuỵ, dành cả cuộc đời cho chồng. Bên ông còn là những người bạn xa gần. Người ta nói, “cố tri, cố thổ”, ông có tất cả.

Nhưng tôi biết, có một chặng đường, một hành trình và một nỗi niềm mà ông luôn canh cánh bên lòng: Trở về với Đường Cày quê mẹ. Có lẽ chẳng bài báo nào, bộ phim tài liệu nào nói cho đủ, cho hết những nơi ông đã đi qua, những người ông đã gặp, những điều ông đã gởi lại cuộc đời này.

Ông từng nói “Đường về nhà mình xa quá má ơi”, rồi với đà đi lên của Cà Mau, nẻo về Đường Cày không còn cách trở. Có đi mới thành đường, có đi mới có đến. Ông đã dành cả cuộc đời để nhắn gởi cho lớp người làm báo hậu bối như tụi tôi một chân lý như thế. Với nhiều người, và với cả cách tự thổ lộ của mình, ông nghĩ: “Bản thân tôi chỉ cần cù, chăm chỉ, nỗ lực và nỗ lực”. Nhưng tôi xin mạn phép rằng, trên tất cả những điều ấy, hành trình của ông còn là những khoảnh khắc thăng hoa, những giây phút lãng tử với cả cuộc đời và trang viết. Kẻ chợ một thời hoa niên, “Sài Gòn tầng cao, Sài Gòn tầng thấp” với một bầu máu nóng và giờ là Cà Mau. Tôi tin ông sẽ có một chuyến trở về với đủ đầy ước nguyện.

Đường Cày xa lắm mà cũng gần lắm chú ơi!…

Bút ký của Phạm Nguyên

 

Xẻo Đước anh hùng

Những người dân cố cựu ấp Xẻo Đước, trong đó có những người trực tiếp tham gia công tác tại các cơ quan của Tỉnh uỷ Cà Mau khi nhắc nhớ Khu Căn cứ Tỉnh uỷ Xẻo Đước (ấp Xẻo Đước, xã Phú Mỹ) là giọng nói sôi nổi, đôi mắt sáng rực, lòng trào dâng sự tự hào khôn tả.

Mùa vú sữa trên miền quê mới

Tháng 8, khi từng cơn gió từ biển Tây lướt qua rặng đước, rừng tràm bạt ngàn xanh thẫm, cũng là lúc lòng người dân Cà Mau lại trào dâng xúc động, thành kính nhớ về Bác Hồ. Hơn 55 năm kể từ ngày Người để lại bản Di chúc thiêng liêng, mỗi câu chữ vẫn còn vẹn nguyên giá trị, soi sáng hành trình cách mạng, nâng đỡ ý chí và tinh thần Nhân dân trên từng nẻo quê hương cực Nam của Tổ quốc.

Phát triển kinh tế tư nhân - Khát vọng "hoá Gióng" - Bài cuối: Hành động để đổi mới, vươn xa 

Nghị quyết 68 đã xác định những mục tiêu chiến lược, nhưng mục tiêu ấy không thể biến thành hiện thực nếu khâu tổ chức thực hiện thiếu sự tập trung, quyết liệt. Để nghị quyết thực sự đi vào đời sống xã hội một cách thực chất, trở thành nền tảng, động lực và khơi dậy khát vọng, thành tựu phát triển của khu vực kinh tế tư nhân (KTTN) trong kỷ nguyên vươn mình, cần lộ trình hành động rõ ràng và quyết tâm cao độ. 

Phát triển kinh tế tư nhân - Khát vọng "hoá Gióng" - Bài 3: Cơ hội vàng để kinh tế tư nhân cất cánh

Những nội dung mang tính đột phá của Nghị quyết 68 được kỳ vọng sẽ tạo cú huých lớn cho kinh tế tư nhân (KTTN) phát triển mạnh mẽ. Sự đồng hành, hỗ trợ và kiến tạo của Nhà nước sẽ là "chất xúc tác" để khu vực KTTN phát huy tối đa tiềm năng, bứt phá, đóng góp to lớn hơn vào sự thịnh vượng và phát triển bền vững của đất nước trong kỷ nguyên mới.

Phát triển kinh tế tư nhân - Khát vọng "hoá Gióng" - Bài 2: "Đêm trước" Nghị quyết 68

Trước khi Nghị quyết 68 ra đời, trên địa bàn tỉnh Cà Mau, hộ kinh doanh cá thể (KDCT), doanh nghiệp (DN) nhỏ/siêu nhỏ cùng lúc đứng trước 2 vấn đề tưởng chừng mâu thuẫn với nhau, đó là "chưa thể lớn" và "chưa chịu lớn", thế nhưng chúng lại liên quan chặt chẽ nhau, phản ánh thực tại bức tranh cộng đồng DN nhỏ/siêu nhỏ và các hộ KDCT của tỉnh.

Phát triển kinh tế tư nhân - Khát vọng "hoá Gióng"

Trong giai đoạn “sắp xếp lại giang sơn”, Nghị quyết 68-NQ/TW, ngày 4/5/2025 (Nghị quyết 68) về phát triển kinh tế tư nhân (KTTN) được Bộ Chính trị ban hành. Với tinh thần xoá bỏ định kiến, tạo điều kiện đột phá, Nghị quyết 68 là sự khẳng định mạnh mẽ của Đảng về vai trò then chốt, động lực quan trọng hàng đầu của khu vực KTTN trong tiến trình phát triển đất nước. Ví như câu chuyện về Thánh Gióng trong truyền thuyết xưa, Nghị quyết 68 đã cung cấp đầy đủ điều kiện chín muồi để KTTN đủ sức chuyển hoá thành những thành tựu phát triển rực rỡ, kỳ diệu của dân tộc Việt Nam trong kỷ nguyên vươn mình.

Yêu Tổ quốc từ phía Trường sa

Trong những ngày cả nước hướng về kỷ niệm 80 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9, nhìn trên bản đồ phía biển Đông - nơi 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa máu thịt của Việt Nam sừng sững hiên ngang trước muôn trùng sóng gió và kẻ thù, lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc trong mỗi người sẽ cuồn cuộn dâng trào.

Hơn 30.000 đóa hoa bất tử!

Trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ cứu nước, với lòng yêu quê hương và căm thù giặc sâu sắc, lớp lớp người con ưu tú của Cà Mau đã tham gia cách mạng, hăng hái chiến đấu, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh để giành lấy độc lập, tự do cho dân tộc.

Phát huy sức trẻ sau tinh gọn bộ máy - Bài cuối: Tâm thế vững vàng, sẵn sàng thích ứng

Sau sắp xếp, tinh gọn bộ máy, tổ chức Đoàn - Hội ở Cà Mau đối mặt với nhiều thách thức như: giảm nhân sự, tăng áp lực công việc; khan hiếm nguồn cán bộ kế cận; phong trào thanh niên một số nơi rơi vào trầm lắng... Nhận diện những thách thức này, cán bộ Đoàn - Hội "hiến kế" nhiều giải pháp đồng bộ, linh hoạt, sáng tạo và phù hợp với thực tiễn của địa phương để nâng cao năng lực đội ngũ và phát triển phong trào.

Tôi luyện bản lĩnh thời kỳ chuyển mình

Thời kỳ mới, công tác huấn luyện tân binh trong lực lượng vũ trang, đặc biệt là cảnh sát cơ động và phòng cháy, chữa cháy, được chú trọng đổi mới toàn diện, sát thực tế, đáp ứng yêu cầu, nhiệm vụ ngày càng cao.