Thứ năm, 18-6-26 19:11:48
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Lay lắt Sa Phô

Báo Cà Mau (CMO) Nằm sát trung tâm thị trấn Năm Căn nhưng khóm Sa Phô từ lâu được biết đến như một “ốc đảo” cô lập và nghèo khó. Bởi phần đông hộ sinh sống là dân ngụ cư tứ xứ dạt về. Không nghề, không đất sản xuất, thu nhập bấp bênh là những gì vẫn còn tồn tại ở nơi này.

Buổi sáng sớm, không khí im lìm, lối dẫn vào khóm Sa Phô là con lộ đal nhỏ, đã xuống cấp nặng. Mặt lộ chỉ vừa vặn 2 xe máy chạy áp kề, từng vòng quay xe cứ khua lên lộc cộc, liên tục nhấp nhô.

Những điều chưa kể

Dân cư sinh sống ở Sa Phô được phân ra 2 luồng, nửa trong và nửa ngoài hàng đáy bè. Phần nửa ngoài hiện có 48 hộ dân sinh sống, cũng là nơi tập trung nhiều cái nhất: nghèo khó nhất, dân ngụ cư đông nhất, nhà cửa tạm bợ nhất, thu nhập bấp bênh nhất, dân trên độ tuổi lao động nhiều nhất, bệnh tật nhiều nhất, không đất sản xuất, không ngành nghề, trình độ dân trí thấp…

Những đứa trẻ của Sa Phô chẳng có trò gì chơi ngoài nhặt rác và vọc bùn.

Nửa luồng trong đời sống hộ dân có phần khá hơn do có đất sản xuất. Kinh tế chủ yếu là nuôi trồng thủy sản nhưng đang phải đối diện với tình trạng đi lại khó khăn.

Ven 2 bên đường là những ngôi nhà ẩm thấp, tềnh toàng, tạm bợ mọc san sát nhau, quay lưng về phía biển như thể đang liên kết để chống lại gió bão.

Những căn nhà như mọc chân cao lêu khêu và ứ đọng đầy rác dưới nền nhà.

Một điều giống nhau của khóm này là nhà nào cũng như mọc chân, cao lêu khêu. Gọi là nhà nhưng đa phần được cất tạm bợ, chỉ có tấm bạt, vách tol, dựng trên vài cây gỗ nhỏ, cong queo, mục nát tưởng như chỉ chờ có cơn gió hờ thổi qua cũng đủ để những căn nhà này “cuốn theo chiều gió”.

Cặp mé sông, lúc ròng để lại vô số “sản vật”, nào là bọc ni lông, bọc xốp, chai nhựa, chai sành, bao tải, cây cối ứ đọng, bám thành từng mảng…

Dù là ngày thứ, mới sáng sớm nhưng không ít hộ đã “gầy sòng”, chén chú chén anh, bàn "cái sự đời” om sòm. Chỉ vài con khô nướng vội, dăm ba trái ổi, mận, vài điếu thuốc, xị rượu cũng để các anh lai rai tới chiều. Hỏi ra mới biết, hổm rày do thất nghiệp nên nhiều người đâm ra buồn chán, hôm nay “giải sầu”.

Một nghịch cảnh tồn tại ở đây là dân số đang trên đà già hóa. Đa phần những người còn bám trụ trên mảnh đất này đều là người già và trẻ nhỏ, họ đang đối mặt với cảnh thất nghiệp, làm thuê kiểu ai gọi gì làm nấy.

Ông Huỳnh Đen, Phó chủ tịch Mặt trận thị trấn Năm Căn, nguyên là Trưởng khóm Sa Phô, bùi ngùi: “Người trẻ, khỏe mạnh thì bỏ đi nơi khác làm ăn, nếu còn ở lại chắc cũng bệnh tật. Nhiều người già rồi mà vẫn phải lao động miết, nhưng nhiều khi cũng không có việc mà làm”.

Trong gian nhà rộng, bà Trần Thị Xuân, 62 tuổi, đang thẫn thờ chờ đứa cháu nội đi học về. Vừa thấy ông Đen, bà vui ra mặt. Như cố nhân gặp lại, họ trò chuyện dù dăm ba câu chuyện ngắn cũng hiểu được tình cảnh khốn khó của bà hiện nay.

Chồng mất, con bỏ đi biền biệt ít thấy về, giờ bà chỉ còn đứa cháu nhỏ hủ hỷ bầu bạn, thu nhập chính phụ thuộc vào những bữa đi lột tôm mướn.

Bà Xuân bộc bạch, hiện bà đang làm công nhật cho Công ty Chế biến XNK thủy sản Năm Căn. Mỗi tuần bà làm được 4 ngày, do mắt yếu, tuổi cao nên mỗi ngày bà lột chỉ tầm 6-7 kg tôm, thu nhập khoảng 40.000 đồng.

Được hỏi chi phí vậy sao đủ sống, bà đáp gỏn lọn: “Thì đi giặt đồ, rửa chén mướn. Ai mướn gì cũng làm, chỉ sợ người ta chê già không mướn thôi. Nhờ chắt chiu có được cặp heo, ráng nuôi nó lớn là có tiền rồi”. Mà heo bây giờ đang ế ẩm, không ai mua, chắc bà chưa hay nên vẫn nuôi niềm hy vọng.

Tâm sự của người đàn bà già phải nặng gánh mưu sinh chỉ bằng sức lực vốn có, chỉ cầu mong có được cái nghề ổn định bao nhiêu năm vẫn không thành hiện thực.

Rồi câu chuyện anh Huỳnh Văn Kỳ dù đang mang trong người căn bệnh ung thư vẫn phải hằng ngày chạy xe ôm, rày đây mai đó để kiếm tiền lo cho vợ con, ai nghe cũng xót dạ.

Dân ngụ cư bao giờ hết khổ?

Ông Đen ngậm ngùi: “Bà con nơi đây chịu khó lắm, để có tiền việc gì họ cũng làm miễn không phạm pháp. Xóm này còn gọi vui là xóm… đủ thứ, bởi thứ gì cũng làm: thợ hồ, bốc vác, xe ôm, nhặt ve chai… đủ mọi nghề”.

Ông Đoàn Thanh Tuấn, Trưởng khóm Sa Phô cho biết: “Dân ở đây mỗi người một hoàn cảnh nhưng đều có một điểm chung là nghèo, thiếu thốn đủ thứ”.

Rồi ông liệt kê những vấn đề khó khăn mà khóm mình đang gặp phải. Ông Tuấn chi tiết: “Nhà ở tạm bợ, lao động không tay nghề, giao thông khó khăn, nguy cơ thất nghiệp cao, dân số già hóa…”. Biết bao vấn đề tồn tại trong một khóm nằm cận kề trung tâm huyện là chuyện không tưởng.

Cứ cận Tết, triều dâng thì khóm này cứ như “ốc đảo”, bị cô lập. Nước lên ngập cả đường, tràn cả vào nhà. Nhiều năm nay, cứ hễ triều cường dâng là mọi người cùng ăn, cùng ở trong môi trường “biển cạn”. Và theo đó là rác cũng tràn cả vào nhà, phải canh đi… nhặt rác.

Đáng lo ngại hơn, cứ vào mùa mưa thì sạt lở trở thành ám ảnh của những hộ dân sinh sống ven sông. Ông Lê Văn Sin, Phó chủ tịch UBND thị trấn Năm Căn, thông tin: “Trước Tết có 2 hộ bị sập nhà hoàn toàn, chính quyền địa phương đến vận động, an ủi và hỗ trợ mỗi hộ 2 triệu đồng để cất lại nhà, nhưng bấy nhiêu cũng không làm dân mình bớt khổ”.

Nghe ồn ào, náo nhiệt tiếng trẻ nhỏ nô đùa, cười giòn tan trong nắng, chắc có lẽ đã tan trường nên bọn nhỏ tụm nhau lại chơi.
Tận dụng mấy khoảng đất rộng trước cửa nhà, cả đám tụm năm tụm bảy lại nhảy dây, nhảy lò cò, đồ hàng… Không có tiền mua đồ chơi nên thứ bọn trẻ thích và hay chơi nhất là xốp.

Thứ đồ chơi yêu thích nhất của lũ trẻ là xốp.

Những miếng xốp được ông bà, cha mẹ nhặt, xin từ mọi nơi về để tụi nhỏ tha hồ cắt, tạo hình chiếc xe, con thuyền, cái cây, con vịt, con cá… Có đứa phải gân cổ lên mà cãi, đỏ mặt tía tai để giật lấy miếng xốp lớn; có đứa nhặt cây, lá chơi đồ hàng.

Em Nguyễn Nhật Linh, 7 tuổi, nói: “Con rất thích cắt thuyền rồi thả trôi theo nước, vui lắm. Bà của con làm công nhân cho xí nghiệp Năm Căn, con dặn bà, hễ có xốp là xin về cho con chơi”.

Trong khi những đứa trẻ thành phố chán chê, mỏi mệt với vô số đồ chơi điện tử thì bọn trẻ ở đây đôi khi phải đánh nhau chỉ vì tranh giành vài miếng xốp.

Sa Phô đi dễ khó về, bởi chia tay nhiều bận mà không dứt được. Tình cảm người dân nơi đây đôn hậu, chân chất như chính cuộc đời họ vậy. Không tính toán, không cầu kỳ, cái họ có là niềm tin nơi đây sẽ được khởi sắc trong nay mai; những công trình, khu công nghiệp sẽ mọc lên mang theo niềm tin yêu của những con người đang khát khao về một tương lai tươi sáng…

Phóng sự của Ngô Yến Nhi

Khóm Sa Phô hiện có 169 hộ dân sinh sống, trong đó 29 hộ nghèo và 67 hộ cận nghèo. Dân chủ yếu sinh sống bằng nghề làm thuê nhưng chỉ lao động không tay nghề và làm theo thời vụ. Trong khóm có 110 hộ đang nuôi trồng thủy sản với quy mô vừa và nhỏ, 17 hộ hành nghề đóng đáy bè, thu nhập khá bấp bênh.

 

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.