Chủ nhật, 9-8-26 05:04:47
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Xa xôi Khánh Bình Tây Bắc

Báo Cà Mau (CMO) Cả tuyến đường ven kinh 500 dài gần 2 km trong Ấp 5, xã Khánh Bình Tây Bắc, huyện Trần Văn Thời chỉ vỏn vẹn 5 hộ dân sinh sống. Mọi người cứ lần lượt bỏ làng, rời quê tha hương. Hỏi ra mới biết, không phải vì thiếu đường, thiếu điện, thiếu trường học mà họ ra đi nhưng vì không thể tiếp tục gắn bó với vùng đất nhiễm phèn nặng lại hay ngập úng này.

Khánh Bình Tây Bắc là xã nghèo và Ấp 5 là ấp nghèo nhất trong 13 ấp của xã. Ấp có 181 hộ dân nhưng có đến 78 hộ nghèo và 16 hộ cận nghèo. Mà nghèo thì cũng không có gì làm lạ khi có tất thảy 98 hộ không đất sản xuất, phải làm đủ thứ nghề để “nuôi cái bụng”. Một số hộ dẫu đất rộng “cò bay thẳng cánh” nhưng vẫn khóc ròng vì mùa màng liên tiếp thất trắng do ảnh hưởng của thiên tai. Ở vùng đất này không chỉ cây lúa sống không nỗi mà cá đồng cũng “chịu không xong” vì nhiễm phèn quá nặng.

Hẩm hiu đất nghèo

Đường vào ủy ban xã cũng khá quanh co, nếu đi bằng xe ô tô thì chắc phải cuốc bộ đoạn đường khá xa mới có thể đến đích. Nên cũng không quá bất ngờ khi được đến ấp nghèo nhất xã phải “rụng tim” mấy lần mỗi khi xe máy lên, xuống dốc cầu.

Bên những căn nhà lá lụp xụp là vẻ mặt buồn hiu của chủ nhân mỗi khi có người “phương xa” hỏi thăm về kết quả vụ mùa mấy năm qua. Với câu trả lời hài hước: “Năm nay mà thất nữa, chắc ấp này đi Bình Dương hết trơn”, nghe có cái gì đó xót xa.

Ông Dương Văn Trung (66 tuổi, Ấp 5, xã Khánh Bình Tây Bắc) với hơn 2,6 ha đất trồng lúa và 2 ao nuôi cá đồng vẫn không thể khá nỗi. Ông tâm sự: “Hai năm vừa qua, ruộng tôi liên tục thất trắng. Năm 2015 thì hạn hán kéo dài đến nỗi con kinh không còn miếng nước. Năm vừa rồi thì ngập úng, cây lúa không thể sống. Hơn 2,6 ha đất trồng lúa mà chỉ thu hoạch được 16 bao. Ở đây không chỉ cây mọc không nỗi mà kể cả cá đồng cũng không sống nỗi. Mấy năm trước, tôi nuôi 2 ao cá đồng gần 1.000 mét vuông. Mà hễ thời tiết giao mùa là đất lại xì phèn nên cá chết nổi như lục bình”.

Sống nương dựa vào nghề nông không xong nên mặc dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn làm tài công để kiếm tiền đắp đỗi qua ngày. Mà trường hợp của ông cũng xếp vào hạng có ăn, có mặc ở xóm này, chứ có nhiều người còn bi đát hơn. Chẳng hạn như ông Nguyễn Văn Tý (55 tuổi, Ấp 5, xã Khánh Bình Tây Bắc) là một trong 5 hộ dân còn lại trên tuyến kinh 500, trước đây là hộ nghèo nhưng sau thời gian đã trả sổ lại cho địa phương. Mấy năm nay làm ăn thất bát, vợ con ông bỏ đi biệt xứ. Giờ trong căn nhà nhỏ chỉ có mình ông thui thủi. Ông nói, vụ mùa này mà “ông trời” không thương, chắc ông cũng phải bỏ quê “đi tìm vợ, tìm con”.

Nói về vợ chồng anh Lê Văn Hên, Ấp 5, xã Khánh Bình Tây Bắc cũng thấy thương khôn xiết. Lấy nhau với hai bàn tay trắng, không cục đất chọi chim, không một đồng vốn làm ăn. Bàn tới bàn lui, hai vợ chồng đồng lòng mướn 1,6 ha đất trồng lúa. Năm đầu thất trắng, cả gia đình phải đèo nhau lên Sài Gòn làm công nhân để trả dần tiền phân, tiền thuốc và tiền mướn đất. Dứt nợ, anh kéo vợ con về, “gồng mình” vay tiền sắm đủ chiếc xuồng máy ra Sông Đốc đưa đò để kiếm kế sinh nhai.

Hy vọng mùa tới…

Tới Ấp 5 này, tìm mãi mới thấy 1 ngôi nhà kiên cố, được giới thiệu đây là hộ giàu có nhất vùng. Vậy mà hỏi thăm về mùa màng mấy năm trước, bà Nguyễn Thị Dung, 52 tuổi, cũng lắc đầu ngao ngán. Bà Dung cho biết, gia đình bà có 1,5 ha đất trồng lúa nhưng chủ yếu là cho người ta thuê làm, chứ thu nhập chính của gia đình là đi biển. Mấy năm vừa rồi thời tiết thất thường nên ai nấy đều thất trắng, năm nay không ai dám mướn đất để tiếp tục trồng lúa. Mặc dù giá cho mướn chỉ có 4 giạ lúa 1 công.

Bà Nguyễn Thị Dung chăm bón luống rau mang nhiều kỳ công của mình.

Tới thời điểm này, hầu hết các hộ dân trong ấp đều sạ lúa. Thời tiết tương đối ổn định, lượng nước ở mức cân bằng nên nhiều nông dân rất vui mừng, hy vọng mùa này “gỡ gạc” đôi chút. Bà Dung cho biết: “Năm vừa rồi, cây lúa đang độ 30-40 ngày tuổi thì mưa nhiều dẫn đến ngập úng, không phát triển được. Năm nay thời tiết thấy khả quan hơn nhiều nhưng tôi vẫn chưa dám sạ”.
Là vùng đất nhiễm phèn nặng nên việc trồng lúa, trồng rau màu hay nuôi cá đồng đều gặp nhiều khó khăn. Với kinh nghiệm nuôi cá đồng nhiều năm qua, bà Trần Thị Thu, 63 tuổi, lóe lên tia hy vọng: “Tôi đã đào nhiều ao nuôi cá. Đầu tiên tôi thử thả cá lóc, cá rô… đều thất bại. Sau đó, tôi chuyển sang nuôi cá trê phi và nhận thấy giống cá này chịu phèn giỏi, mặc dù lượng nước rất ít nó vẫn có thể phát triển tốt. Hiện nay, cá trê trong ao cũng đã từ 300–400 gam/con”.

Qua nhiều năm nuôi cá đồng, bà Trần Thị Thu nhận thấy chỉ có con cá trê lai là sống được trên vùng đất phèn này.

Song số người nuôi cá đồng như bà Thu giảm dần theo từng ngày và số người ly hương lại tăng theo cấp số nhân. Ông Dương Văn Trung mong ước: “Mong rằng các cấp ủy quan tâm và Phòng NN&PTNT cử kỹ sư xuống tận nơi để hướng dẫn nông dân trồng cây gì và nuôi con gì phù hợp để có thể… bám làng, bám đất mà sống được, để nông dân thoát khỏi cảnh đói nghèo”.
Ở ấp này, thanh niên từ 18-25 tuổi chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng hẳn một điều là vẫn còn đó những người yêu mến quê hương, quyết tâm bám trụ. Và họ đều mong vùng đất trũng, phèn này một ngày nào đó sẽ trở thành nơi “đất lành”.

Phóng sự của Phùng Ngọc Trầm

Ông Nguyễn Thanh Thủy, Bí thư Đảng ủy xã Khánh Bình Tây Bắc, thông tin, hạn hán gần đây quá khắc nghiệt làm tê liệt đường vận chuyển bằng đường thủy nên ảnh hưởng rất lớn đến đời sống người dân. Năm 2015, hạn hán khắc nghiệt, rau màu chết sạch, nước sinh hoạt lại không có. Tiếp đó thì mưa nhiều ngập úng trên diện rộng, cây lúa không thể sinh trưởng, nông dân không thể bám đất, bám làng mà phải bôn ba tìm kế sinh nhai. Hiện toàn xã có 3.510 hộ dân với trên 14.000 nhân khẩu. Trong đó, hộ nghèo là 846 hộ, cận nghèo 110 hộ. Kinh tế của bà con chủ yếu là nuôi trồng thủy sản, một phần nhỏ làm lâm nghiệp. Năm qua, UBND huyện Trần Văn Thời hỗ trợ kinh phí khôi phục sản xuất cho người dân trong vùng bị thiệt hại do thiên tai hơn 3,6 tỷ đồng với 1.397 hộ thụ hưởng. Thế nhưng bao nhiêu đó cũng không đủ vực dậy sản xuất của vùng.

 

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài cuối: Tầm nhìn kỷ nguyên mới

Một năm sau ngày thành lập, các cấp chính quyền của tỉnh Cà Mau đã có một hành trình dịch chuyển sống động từ tư duy đến hành động, minh chứng thực tiễn cho công cuộc “sắp xếp lại giang sơn” như lời Tổng Bí thư Tô Lâm phát biểu ngày 30/6/2025 tại Lễ công bố các nghị quyết, quyết định của Trung ương và địa phương về sáp nhập đơn vị hành chính cấp tỉnh, cấp xã. Qua câu chuyện của Cà Mau, có thể thấy rõ tầm nhìn về nền hành chính quản trị hiện đại đang dần hiện rõ, gợi mở giá trị cho công cuộc hoàn thiện thể chế gắn với lòng dân trên phạm vi cả nước.

Giải “sức nén”cho chính quyền cơ sở - Bài 2: Góp nhặt hài lòng, nhân lên niềm tin

Với quyết tâm chính trị trong vận hành mô hình chính quyền địa phương 2 cấp, có những chủ trương, quyết sách trở thành hành động cụ thể; chính quyền gần dân, sát dân từng ngày, từng giờ góp nhặt niềm tin, nụ cười của Nhân dân bằng những cách làm sáng tạo, hiệu quả. Ở nơi đó, khoảng cách giữa chính quyền và Nhân dân được rút ngắn khi bước chân phụng sự của người cán bộ dài ra. Phường Vĩnh Trạch, tỉnh Cà Mau là một địa phương điển hình như thế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở - Bài 3: Trao quyền thực chất, khơi thông nguồn lực

"Giải nén" cho chính quyền cơ sở không thể chỉ dựa vào nỗ lực tự thân của đội ngũ công chức, mà đòi hỏi vai trò chỉ đạo điều hành xuyên suốt của Tỉnh uỷ, UBND tỉnh bằng những cơ chế mở. Từ thực tiễn sinh động của các địa phương trên cả nước, Cà Mau đã đúc kết bài học quan trọng để hoá giải một thách thức kinh điển: Làm sao giữ vững vai trò lãnh đạo của Ðảng nhưng không bao biện, làm thay chính quyền; đồng thời khắc phục triệt để căn bệnh "nghị quyết thì hay, triển khai thì nghẽn". Câu trả lời nằm ở tư duy đột phá: Trao quyền thực chất để khơi thông mạch máu thể chế.

Giải “sức nén” cho chính quyền cơ sở

Ngày 1/7/2025 đánh dấu bước ngoặt mang tính lịch sử khi toàn Ðảng, toàn hệ thống chính trị tiến hành đồng bộ cuộc cách mạng về tổ chức bộ máy, chính thức chuyển đổi sang mô hình chính quyền địa phương 2 cấp. Trong tiến trình đổi mới thể chế và tinh gọn bộ máy theo chủ trương của Ðảng, Cà Mau - mảnh đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, hành trình vận hành chính quyền địa phương 2 cấp không đơn thuần là một sự đổi mới về cơ cấu tổ chức. Ðó là quyết tâm bắt tay từ thực tiễn, là nỗ lực giải quyết "sức nén" hành chính tại cơ sở, nơi mà mỗi quyết sách của Ðảng phải được cụ thể hoá để phục vụ thiết thực cho Nhân Dân.

Quyển sổ tang kể chuyện người anh hùng

Năm 2024, tôi thực hiện loạt bài “Anh hùng phi công, Liệt sĩ Nguyễn Văn Bảy (B) - Những điều ít biết” đăng trên báo in Cà Mau (ngày 29-30/4 và 1/5/2024) và Cà Mau Online. Ngoài chiến công đặc biệt dùng máy bay MiG-17 ném bom làm thiệt hại tàu khu trục thuộc Hạm đội 7 của Mỹ trên vùng biển Quảng Bình (bằng kỹ thuật “ném bom thát lát”, được xem độc nhất trong lịch sử không chiến Việt Nam và thế giới), bài viết còn đề cập về gia đình, quá trình học tập, chiến đấu và quỹ học bổng mang tên ông.

Hệ sinh thái đặc hữu quý giá của đồng bằng sông Cửu Long

Vườn Quốc gia U Minh Hạ, thuộc xã Đá Bạc, tỉnh Cà Mau, là một trong những khu rừng đặc dụng quan trọng của Việt Nam, nổi tiếng với hệ sinh thái rừng tràm trên đất than bùn độc đáo.

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.