Thứ năm, 18-6-26 14:16:46
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Đường về "Xóm đảo"

Báo Cà Mau (CMO) Xóm đảo nằm chơi vơi giữa cửa biển Sào Lưới, thuộc ấp Sào Lưới, xã Nguyễn Việt Khái, huyện Phú Tân. Không biết cái tên “Xóm đảo” có tự bao giờ nhưng nó đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người dân nơi đây...

Xóm đảo hiện có 22 hộ, với hơn 90 nhân khẩu sinh sống, kinh tế phụ thuộc vào biển. Do không trang bị được dụng cụ, tàu lớn nên chủ yếu đánh bắt gần bờ.

Hành trình "bám đảo" 

Chiếc vỏ lãi chậm rãi tiến đến xóm đảo. Đường về xóm đảo hôm nay vẫn gập ghềnh, trắc trở, muốn đặt chân lên “đảo” bắt buộc phải di chuyển một đoạn dài lộ đal, rồi sau đó mới đi vỏ lãi ra cửa biển. 

Ông Phạm Văn Lạc, Trưởng ấp Sào Lưới, tâm tình: “Dân xóm đảo làm đủ thứ nghề để kiếm sống, nhưng chủ yếu là đi biển, ăn theo mùa. Những ngày biển êm thì ra khơi, không thì ở nhà làm cá khô, đến mùa ốc, ba khía hội thì đi bắt. Con nít trên xóm giỏi lắm nghe, mới 4-5 tuổi là theo cha mẹ đi săn bắt rồi”.

 

Xóm đảo có 22 hộ dân, kinh tế phụ thuộc vào biển

Trời về trưa, những cơn gió mặn mòi của biển thổi vào rít cả người, lâu lâu nếm, bờ môi có vị mặn đắng pha chút mùi “khét nắng” chẳng lẫn vào đâu được, cuối cùng xóm đảo hiện ra trước mắt. Xóm đảo, một bên hướng về biển, bên còn lại áp vào mé rừng ngập mặn. Chính địa hình nơi đây đã tạo ra “thiên thời, địa lợi” cho các hộ dân sống trên “đảo”.

Không biết có phải đang mùa sửa nhà không mà trong xóm hộ nào hộ nấy mua cây, lá, mớ đinh, tấm bạt. Ông Ngô Văn Tư, 59 tuổi, một trong những “nguyên lão” khai sinh xóm đảo không buồn ngó ra ngoài vì phải tranh thủ lót vội cái sàn nhà đã rệu rã.

Gương mặt khắc khổ, đen sạm vì nắng biển, ông chậm rãi quệt vội dòng mồ hôi, cặm cụi, thận trọng trong từng động tác, sửa lại cái nhà, nơi mà ông gọi là tổ ấm chênh vênh ngoài mé biển.

Vừa hì hục với công việc, ông Tư vui vẻ trò chuyện, kể về đời mình, đời con, đời cháu mà qua đó người nghe có thể mường tượng ra tình cảnh chung của hầu hết người dân xóm đảo. Trong ký ức vụn vặt còn sót lại của ông Tư, xóm đảo ngày trước thưa thớt, không có sự sống, buồn tẻ và đìu hiu.

Ông Tư bộc bạch: “Hầu hết người dân đến ở đây từ hồi cơn bão số 5, ban đầu có vài hộ thôi. Ở đâu cũng phải sống, phải ăn, phải ngủ. Rồi thì kiếm cho mình cái nghề trước đã, sau cất tạm cái mái che đầu, sinh con đẻ cái, thế hệ này nối tiếp thế hệ khác, lâu dần thì đông như giờ”.

Hơn 20 năm bầu bạn với biển, nhờ chắt mót, cần kiệm nên vài năm trở lại đây ông Tư “lên chức” chủ ghe, sắm được chiếc ghe 10 tấn, bạn ghe tính cả tài công là 5 người, mỗi tháng trung bình trừ hết xăng, chi phí này nọ ông dư tầm 10 triệu đồng.

Nhìn căn nhà đang bộn bề, ông thú thiệt: “Hổm nay tôi không ra khơi vì bận sửa lại cái nhà, gần 1 tháng mà cái sàn còn chưa xong”. Đưa tay chỉ về phía mớ cây tạp, vài cặp lá dựng ngay ngắn ở góc nhà, ông chắc mẩm: “Mần lẹ cho xong cái sàn rồi dỡ tới cái vách, lợp mái nhà nữa mới rảnh tay được”.

Trẻ em xóm đảo rất hồn nhiên, mến khách.

Nghe tiếng xì xào bên nhà hàng xóm, anh Quách Chil liền đi qua, tiếp lời: “Tui nói để tui tiếp cho, rồi đến nhà tui sửa thì ổng qua vần công mà hổng chịu. Ổng kỹ lắm, nhà cửa phải tự tay làm mới chịu, không cho ai phụ”.

Trong tâm thức của người dân xóm đảo, có an cư thì mới lạc nghiệp. Nhà cửa ở đây được cất bằng cây gỗ, lợp tol, vách lá, cộng hưởng mùa gió chướng về là nước ngập đến sàn nhà nên tuổi thọ không cao, cứ độ chừng hơn 1 năm là phải làm lại nhà, mỗi lần chi phí hết bạc chục triệu là ít.

Mặc dù đời sống có phần chật vật hơn so với đất liền nhưng đa phần cư dân trên xóm đảo đều đồng thuận cho rằng sống ổn, sống tốt, nguồn lợi dồi dào, đặc biệt là không sợ đói, nuôi vợ, nuôi con khoẻ re...

Khởi sắc

Cuối năm 2017, xóm đảo đón năm mới với niềm vui gấp bội khi lần đầu tiên trên “đảo” có đường, có lộ, thay thế cho những chiếc cầu cây nguy hiểm, mục nát được mắc nối tạm bợ trước đó.

Để có con lộ đal thẳng tắp, ngang 2 m, dài 60 m này, chính quyền địa phương vận động mỗi hộ trên xóm đảo đóng góp 500.000 đồng, còn lại địa phương vận động vật tư từ các nhà hảo tâm.

Từ ngày có lộ mới, người dân phấn khởi ra mặt. Giữa trưa một cuộc "đua xe đạp" hấp dẫn diễn ra trên con lộ 60 m, trong không khí nắng nóng ấy mà các "vận động viên nhí" vẫn hăng hái đua quyết liệt. Ban đầu là 1, 2, rồi 3, 4 ,5  chiếc xe đạp, hễ hộ nào có xe đều rinh ra đua cho bằng chị bằng em.

Con lộ đal duy nhất trên xóm đảo là sân chơi tập thể cho trẻ em nơi đây

Lộ ngắn, 2 đoạn đầu và cuối đều hướng ra biển, không rào chắn, chỉ cần quá chân là xuống tắm biển dễ như chơi. Đám trẻ con mọi lứa tuổi tập tụ, hò hét, đầu trần, chân đất, quần áo ngắn cũn cỡn, mặt lấm tấm mồ hôi thi nhau đứng kín cả con đường. Tốp có xe tranh nhau chạy biểu diễn, tốp không xe thì tấp vào một góc vỗ tay cổ động. Cư dân xóm đảo đồng lòng yêu thương và đoàn kết từ nhiều năm qua.

Thầy giáo Trần Văn Một tận tuỵ đưa đón các em đến trường

Trưa, một chiếc đò cập bến. Đứa lớn nắm tay đứa nhỏ, cứ thế dắt díu nhau lên bờ. Thấy anh chị đi học về nên mấy đứa em nhốn nháo ra mừng. Trong cảnh chen chúc, bỗng tiếng bé gái khóc ré lên vang dội cả xóm, ngó xuống cầu, một bé gái lọt thỏm hồi nào mà áo phao, cặp sách vẫn ôm khư khư bên người, miệng không ngừng khóc thét. Thấy em khóc, thằng anh cuống lên quăng luôn cái cặp, nhanh tay kéo lên gọn hơ rồi dắt về tắm rửa để kịp chiều đi học tiếp.

Ăn vội bữa trưa, em Đoàn Hy Vọng, lớp 2, Trường Tiểu học Việt Khái 2, hồn nhiên: “Nhờ thầy mà con được đến trường, con cám ơn thầy nhiều lắm...”. Dù cuộc sống còn nhiều lo toan, vất vả, chuyện cách trở đất liền, thiếu lộ, ba mẹ bộn bề mưu sinh, vậy mà xóm đảo lấy làm tự hào vì từ trước đến nay trẻ em đều được đến trường. Công lớn nhất trong chuyện học của tụi nhỏ thuộc về thầy giáo, ông chủ đò Trần Văn Một. Hình ảnh ông thầy áo sơ mi, quần tây đóng thùng chỉnh tề nhẫn nại vượt sông, vượt sóng suốt 20 năm đưa trẻ đến trường thật bình dị.

Thầy Trần Văn Một, giáo viên Trường Tiểu học Việt Khái 2, xã Nguyễn Việt Khái, bộc bạch: “Di chuyển bằng đò nên các em phải thức sớm để kịp đến trường. Vừa dạy, vừa đưa rước nên tình hình, hoàn cảnh của các em tại xóm đảo tôi đều nắm được. Hộ nào có con bỏ học là tôi đến ngay, vận động cho các cháu đi học lại. Chuyện đưa rước phụ huynh không lo nên xóm đảo có 15/16 cháu ở độ tuổi tiểu học được đến trường”.

Hơn 20 năm tận tuỵ với nghề gõ đầu trẻ, 20 năm lặng lẽ vun đắp tương lai cho thế hệ trẻ trên xóm đảo, không tính toán thiệt hơn, thầy Một chỉ bảo: "Sẵn đi dạy rồi rước tụi nhỏ đi học luôn”.

Trời về chiều, xóm đảo lại đông vui sau một ngày tất bật mưu sinh, từng gia đình nhỏ quây quần bên bữa cơm ấm cúng. Ông Phạm Văn Lạc phấn khởi: “Sắp tới sẽ có lộ, cầu nối liền xóm đảo với đất liền. Nghe tin, người dân rất phấn khởi, từ đó chí thú làm ăn. Có lộ rồi, các cháu đi học sẽ thuận tiện hơn, đi lại, làm ăn cũng nhanh chóng và dễ dàng. Xóm đảo sẽ khởi sắc trong nay mai”.../.

Ngô Yến Nhi 

Biển đông tình nghĩa vợ chồng

Con nước sông Cửa Lớn buổi hoàng hôn lặng lẽ chảy ngang vàm Kinh Ông Quyền. Nước mang vị mặn của biển Đông, len qua những rừng đước xanh rì rồi ôm lấy căn nhà nhỏ của vợ chồng chị Phan Thị Chuyển. Cũng từ con nước lớn ròng này, câu chuyện tình nghĩa vợ chồng chân chất miền biển đã lớn lên cùng nghề làm mắm cá sơn, thứ đặc sản từng bị xem là “cá bỏ đi” của xứ rừng phương Nam.

Bừng sáng biển đảo Tây Nam

Tôi gặp lại anh Mai Văn Ðỉnh, phóng viên Báo Công Lý, người bạn trong chuyến đi Trường Sa mùa Tết năm 2024 ngót một tháng trời. Chuyến đi ấy đã cho tôi thật nhiều thứ, mà khi về đất liền, tôi trân trọng gọi đó là chuyến hải trình thiêng liêng. Lần hội ngộ này, chúng tôi lại cùng nhau chung một hải trình, trong mùa biển đẹp, sóng êm để đến với biển đảo Tây Nam, nơi có quê hương Cà Mau yêu dấu. Thấy tôi vẫn vắt vẻo máy ảnh bên mình, anh tươi cười, “vậy là chúng ta lại cùng nhau đi biển đảo, cùng tác nghiệp, cùng có những bài viết cho chuyến đi”. Tôi thoáng chốc ngẩn ngơ! Khi biết tôi đã chuyển công tác từ đầu năm, anh quàng vai, nói khẽ: “Ðược đi cùng nhau là vui".

Người giữ đất rừng U Minh

 Con đường về xã Khánh Lâm mùa này hun hút nắng. Xe chạy dọc theo những con kênh nước phèn nhuộm đỏ chân rừng, len qua những vạt tràm đứng im thin thít như đang lắng nghe tiếng đất thở dưới chân người. Miệt rừng tràm nơi địa đầu cực Nam Tổ quốc vẫn mộc mạc như thuở nào: lặng lẽ, chân tình và sâu đậm như con nước luồn qua rừng tràm, âm thầm bồi đắp sức sống cho đất U Minh.

Đêm nghe đất nứt

Ở miền đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, nơi những con sông mở đường ra biển lớn, người dân Cà Mau từ bao đời nay vẫn sống cùng nước như sống cùng hơi thở. Sông là đường đi. Sông là kế sinh nhai. Sông là nơi dựng nhà, neo ghe, sinh con, lớn lên rồi già đi.

Chuyến đò chở thanh xuân và những giấc mơ không lạc dòng

Cách đây hơn 10 năm, trong một lần về ấp Thuận Tạo (xã Tân Tiến, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau cũ) đưa tin lễ khánh thành điểm trường mới, tôi vô tình gặp và phỏng vấn cậu bé Nguyễn Quốc Út. Khi ấy, Út mới học lớp 2. Hỏi về ước mơ dưới mái trường khang trang, cậu bé ấp úng: “Con chỉ cần học lên tới lớp Tư thôi” !?

Biểu tượng của khát vọng vươn lên

Ở bất kỳ vùng đất nào, những công trình biểu tượng không đơn thuần là một hạng mục kiến trúc hay mỹ thuật đô thị. Ðó còn là kết tinh bản sắc văn hoá, lịch sử hình thành và khát vọng phát triển của một địa phương. Với Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, việc đầu tư xây dựng biểu tượng “Con tôm” và “Ba hạt lúa” có ý nghĩa sâu sắc cả về kinh tế, văn hoá lẫn tinh thần.

Trường Sa trong trái tim những người con đất mũi

Tham gia chuyến hải trình của Đoàn công tác số 12 năm 2026 đến với quần đảo Trường Sa và hệ thống Nhà giàn DK1, đối với 10 thành viên đến từ Cà Mau - vùng đất địa đầu cực Nam Tổ quốc, đây là hành trình của cảm xúc, niềm tự hào và trách nhiệm đối với chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài cuối: Ðồng bộ, quyết liệt, đúng quy định

Theo kế hoạch, năm 2026, cấp tỉnh triển khai trên 60 công trình, dự án; trong đó hơn 30 công trình, dự án trọng điểm chuyển tiếp từ năm 2025 và khoảng 28 dự án mới chuẩn bị triển khai. Ðây là nhiệm vụ rất lớn và khó khăn, đòi hỏi công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) phải có giải pháp đồng bộ, quyết liệt, với kế hoạch chi tiết, cụ thể.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển - Bài 2: Vẫn còn nhiều điểm nghẽn

Dù đạt nhiều kết quả đáng ghi nhận, nhưng công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) còn tồn tại không ít khó khăn, hạn chế, do liên quan đến nhiều ngành, nhiều lĩnh vực và nhiều quy định, đặc biệt là liên quan đến quản lý, sử dụng đất cũng như quyền, lợi ích hợp pháp của người dân, doanh nghiệp có đất bị thu hồi. Vì vậy, công tác này vẫn được xem là “điểm nghẽn”, làm chậm tiến độ một số công trình, dự án.

Tạo mặt bằng sạch, mở đường phát triển

Năm 2026 được xác định là năm có ý nghĩa quan trọng đối với Cà Mau - năm bản lề tạo nền tảng vững chắc cho việc thực hiện thắng lợi các mục tiêu phát triển kinh tế - xã hội giai đoạn 2026-2030, nhất là tăng trưởng hai con số. Trong bối cảnh đó, tỉnh đang nỗ lực triển khai xây dựng đồng bộ nhiều công trình, dự án, đặc biệt là trên lĩnh vực hạ tầng giao thông. Theo đó, công tác giải phóng mặt bằng (GPMB) được xem là nhiệm vụ trọng tâm, yếu tố quyết định thu hút vốn đầu tư, đẩy nhanh tiến độ giải ngân vốn đầu tư công và mở ra không gian phát triển mới.