Thứ sáu, 24-7-26 19:02:34
Cà Mau, 32°C/ 32°C - 33°C Icon thời tiết nắng
Theo dõi Báo điện tử Cà Mau trên

Hồi ức Côn Ðảo

Báo Cà Mau (CMO) Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng với người chiến sĩ năm xưa ấy, thời đạn bom, khói lửa vẫn còn in sâu trong ký ức.

Tuy sức khoẻ ngày một suy giảm do tuổi đã cao và một phần ảnh hưởng bởi thương tật thời kháng chiến, nhưng ông Sáu Lợi (Ðoàn Lợi, ngụ Phường 4, TP Cà Mau) vẫn không thể nào quên những tháng năm bị lưu đày ở Nhà tù Côn Ðảo. Ðây là nơi những chiến sĩ cách mạng kiên trung luôn phải chịu đòn roi tra tấn, song họ vẫn kiên cường trước mọi thủ đoạn tàn độc của kẻ thù, chấp nhận hy sinh để giữ lấy khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Ông Sáu Lợi sinh ra ở xứ Ông Ðơn (nay là ấp Phú Quý, xã Thanh Tùng, huyện Ðầm Dơi), nơi từng che chở, đùm bọc nhiều cán bộ cách mạng hoạt động bí mật suốt 30 năm trường kỳ kháng chiến. Noi theo truyền thống cách mạng của gia đình (cha là Phó ban Kinh Tài, anh ruột tham gia Ðoàn tàu Không số...), năm 17 tuổi (1963), khi đang học lớp phổ thông đầu tiên của huyện Ngọc Hiển dành cho con cháu các gia đình hoạt động cách mạng, ông Sáu Lợi hăng hái cầm súng ra chiến trường. Tuy nhiên, chỉ được vài năm trực tiếp chiến đấu, năm 1965 ông Sáu Lợi bị thương, được đưa về hậu phương điều trị. Khi sức khoẻ đã bình phục, ông tiếp tục gia nhập Ðội Vũ trang tuyên truyền Cà Mau.

Vào những ngày lễ lớn trong năm, ông Sáu Lợi thường tự tay lau chùi và tự hào ngắm nhìn những huân chương, huy hiệu truyền thống cách mạng của gia đình.

“Năm 1968, tổ công tác chúng tôi gồm 3 người đang trên đường đi vận động các lực lượng phối hợp chuẩn bị cho cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân, khi ngang qua sông Ông Ðốc thì bị máy bay chiến đấu của địch bắn đạn cối M79 làm lật xuồng, tôi bị nội thương, miệng hộc máu tươi, ngất xỉu nằm vắt ngang xuồng và bị địch bắt. Những ngày đầu trong tù, tôi vẫn thường bị đau ngực và ói ra máu, nhưng không được đưa vào bệnh viện để điều trị vì chúng sợ tôi bỏ trốn. Chợt nhớ kinh nghiệm dân gian, tôi tự uống nước tiểu của mình để trị nội thương”.

Hớp ngụm trà thấm giọng, đăm đăm nhìn vào khoảng không, ông Sáu Lợi tiếp tục câu chuyện đời mình, đôi lúc ông dừng lại mường tượng rồi cười mỉm: “Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy rồi, đầu óc không còn minh mẫn như trước, khi nhớ khi quên nên không thể lưu loát câu chuyện được”.

Sáu tháng bị giam ở Cà Mau, hàng ngày ông Sáu Lợi đều bị tra khảo, buộc phải nhận tội vì đã có người khai báo với Cảnh sát nội thành rằng ông Sáu Lợi là Ðội trưởng Ðội Vũ trang tuyên truyền, nhưng ông một mực phủ nhận và cho rằng mình chỉ là nông dân địa phương... Sau đó, bọn chúng chuyển ông về Cần Thơ tiếp tục giam cầm, tra khảo nhưng vẫn không khai thác được gì nên cuối năm 1969, ông Sáu Lợi bị đưa đi câu lưu ở Nhà tù Côn Ðảo.

Nơi đó là một hệ thống nhà tù với hàng trăm phòng giam, xà lim, phòng biệt lập ở hàng chục trại giam khác nhau mà đa số được xây dựng tường rào bao bọc, phía trên có dây kẽm gai. Các tù nhân chính trị ngoài việc thường xuyên bị tra tấn, đánh dã man thì còn bị bắt đi lao động khổ sai, như đập đá, làm rẫy, đốn củi, xay lúa, chăn nuôi... phục vụ cho hệ thống cai trị.

Các xà lim trong hệ thống nhà tù Côn Đảo giờ trở thành nơi giáo dục truyền thống cách mạng cho giới trẻ.

Khổ nhọc là thế nhưng trở về phòng giam lại bị cùm một chân bằng cùm sắt, chân này bị lở loét lại cùm sang chân kia. Còn những bữa ăn, đôi khi cơm bị trộn lẫn thóc dùng với thực phẩm khô khốc có khi đã ôi thiu. Bị đàn áp nhưng các tù nhân chính trị vẫn không khuất phục, luôn đứng lên đấu tranh và bị địch giam vào xà lim đổ vôi bột xuống rồi dội nước làm cơ thể bị lở loét, hoặc đưa vào phòng giam biệt lập ("chuồng cọp")...

"Nhiều đồng chí không còn đủ sức chịu đựng đã gục chết trên tay đồng đội sau khi bị tra tấn dã man rồi đưa về trại giam. Tôi cũng đã từng đưa quan tài của đồng chí mình ra Nghĩa trang Hàng Dương chôn cất. Nói là chôn, thật ra bọn chúng sai đóng cái hòm sơ sài rồi bỏ xác vào, kêu chúng tôi đưa ra nghĩa trang, đào cái hố nước ngập đầy tràn rồi bỏ cái hòm xuống dập lại...  Làm sao mà kể cho hết sự tàn nhẫn nơi Nhà tù Côn Ðảo”, ông Sáu Lợi tỏ ra căm phẫn khi nhớ lại những ngày tháng bị tù đày ở nơi được ví như địa ngục trần gian.

Năm 1972, hết thời hạn bị câu lưu, ông Sáu Lợi được lệnh cho về đất liền nhưng buộc phải vào trại lính đi quân dịch. Ông Sáu Lợi không đồng ý, quyết liệt phản đối nên tiếp tục bị giam lại ở Côn Ðảo. Ðến năm 1973, ông được đưa về giam ở khám Chí Hoà thêm 6 tháng nữa mới được trả tự do. Trở về địa phương, ông Sáu Lợi tiếp tục tham gia Ðội Vũ trang tuyên truyền cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, thống nhất đất nước.

Sau ngày giải phóng, ông Sáu Lợi tham gia công tác ở Ban Tuyên huấn tỉnh, sau đó được chuyển về làm Phó trưởng Ðài Truyền thanh thị xã Cà Mau. Năm 1983, sức khoẻ ông giảm sút do nhiều lần bị thương tật trong chiến tranh, một phần vì lo kinh tế nên ông Sáu Lợi xin thôi công tác Nhà nước.

“Năm 2017, tôi được tỉnh tổ chức đoàn đi thăm lại Côn Ðảo. Nhìn cảnh cũ, nhớ người xưa nên tất cả chúng tôi đều ngậm ngùi. Chạnh lòng về quá khứ nhưng cảm thấy lâng lâng với những đổi thay của hiện tại. Hệ thống Nhà tù Côn Ðảo đã được xếp hạng Di tích Quốc gia đặc biệt, trở thành điểm tham quan lịch sử, là nơi giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ hôm nay và mai sau. Nghĩa trang Hàng Dương, nơi các chiến sĩ cách mạng yên nghỉ cũng đã được xây dựng khang trang, trở thành điểm tham quan tâm linh nằm trong quần thể du lịch Côn Ðảo... Ðịa ngục trần gian năm xưa nay đã là thiên đường du lịch. Ðứng nơi Côn Ðảo, nghe sóng biển dạt dào như đang hoà lẫn âm thanh của bài ca chiến thắng”, ông Sáu Lợi tự hào./.

 

Mỹ Pha

 

Viết tiếp trang sử quê hương từ hành trình tuổi trẻ

Những ngày Tháng 7, tại các địa chỉ đỏ, nghĩa trang liệt sĩ và gia đình chính sách trên địa bàn tỉnh Cà Mau luôn rộn ràng màu áo xanh tình nguyện. Với tuổi trẻ hôm nay, hoạt động tri ân không chỉ dừng ở những buổi dâng hương, dọn vệ sinh hay tặng quà, mà còn được cụ thể hoá bằng nhiều việc làm thiết thực như tổ chức "Bữa cơm tri ân", chăm sóc Mẹ Việt Nam anh hùng, chỉnh trang nghĩa trang liệt sĩ... Qua đó góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, bồi đắp lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với quê hương.

Người còn lại

Ðứng trước công trình Bia tội ác Mỹ - nguỵ ở Bàu Hang - Tân Tiến, người cựu chiến binh lão thành tuổi 83 Nguyễn Văn Tòng (sinh năm 1943, quê ấp Tân Ðức A, xã Tân Ðức, huyện Ðầm Dơi cũ; nay là xã Tân Thuận) không thể nào quên ký ức cách đây 67 năm - ngày giặc gieo rắc tội ác kinh hoàng ngay tại nơi này.

Gửi tuổi xanh cho quê hương

Có những mùa xuân của tuổi trẻ không được ghi dấu bằng mối tình đầu thơ mộng hay những ước mơ trong trẻo, dự định về tương lai rộng mở, mà bằng tiếng súng, cuộc hành quân xuyên đêm, những lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng câu chuyện về những nữ pháo binh và nữ biệt động của Cà Mau vẫn luôn là biểu tượng đẹp về một thế hệ đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho quê hương, đất nước.

Hướng về Ngày Thương binh - Liệt sĩ bằng cả tấm lòng

Ngày 18/7, cán bộ, đoàn viên thanh niên, lực lượng dân quân tự vệ xã Châu Thới phối hợp với cán bộ, nhân viên Viettel khu vực Vĩnh Lợi ra quân tổng vệ sinh, chỉnh trang Nghĩa trang liệt sĩ xã.

Tiếp nối mạch nguồn cách mạng

Toạ lạc bình yên bên cạnh đầm Thị Tường (ấp Xẻo Đước, xã Phú Mỹ), di tích Căn cứ Tỉnh uỷ Xẻo Đước đứng hiên ngang trước cảnh sắc thiên nhiên bình dị. Nơi đây từng là chứng nhân cho một thời kỳ gian lao đầy bom đạn, từng là căn cứ huyền thoại trong lòng Nhân dân. Đi qua những đau thương của quá khứ, đất và người Phú Mỹ hôm nay đang viết tiếp những trang sử mới bằng niềm tự hào và khát vọng bình yên, trù phú.

Cựu thanh niên xung phong - Niềm tự hào của bao thế hệ

Trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, có những lớp thanh niên sẵn sàng gác lại tuổi xuân đẹp nhất đời mình, tình nguyện lên đường ra tiền tuyến. Ðó chính là những thanh niên xung phong (TNXP) đã góp phần viết nên những trang sử oai hùng của dân tộc. Hơn nửa thế kỷ sau mùa xuân thống nhất đất nước, gần 2 ngàn cựu TNXP tỉnh Cà Mau vẫn luôn gìn giữ và phát huy truyền thống vẻ vang: vững vàng vượt qua mọi khó khăn, đoàn kết, nghĩa tình, tích cực góp sức xây dựng quê hương và luôn là niềm tự hào của nhiều thế hệ.

“Khúc tráng ca” bất tử của 10 chiến sĩ khởi nghĩa Hòn Khoai

Ðến ngã tư Ngô Quyền - Lý Bôn (Khóm 1, phường An Xuyên), nhiều người không khỏi xúc động khi nhìn thấy tượng đài ngọn hải đăng nhỏ. Ðó là chứng tích lịch sử ghi dấu ngày bi hùng của 85 năm về trước. Hướng tới kỷ niệm 79 năm ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2026), chúng ta lại bồi hồi nhớ về những người con đã ngã xuống vì mảnh đất này, mà đỉnh cao của lòng kiên trung chính là sự kiện ngày 12/7/1941.

Hào hùng chiến thắng Đòn Dong - Tân Quảng

Cách đây 60 năm, một ngày tháng 7/1966, trời Ðòn Dong - Tân Quảng trong xanh, các con kênh, mương, mặt ruộng lấp loáng nước; vùng tranh chấp quanh Biệt khu Hải Yến - Bình Hưng của bọn Mỹ - nguỵ vẫn yên tĩnh như mọi ngày, nhưng âm thầm trong ấy là sự sôi sục, chờ đợi một trận quyết chiến.

Lắng đọng ngoại khoá "Trạm dừng ký ức tháng 7"

Sáng 10/7, Bảo tàng tỉnh Cà Mau phối hợp Đoàn Thanh niên phường Vĩnh Trạch tổ chức chương trình ngoại khoá "Trạm dừng ký ức tháng 7", hướng tới kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7. Chương trình thu hút hơn 80 đoàn viên, thanh niên tham gia.

Xây dựng tượng Anh hùng dũng sĩ Phùng Ngọc Liêm: Ngọn đuốc tinh thần của tuổi trẻ Cà Mau

Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND), Dũng sĩ diệt nguỵ Phùng Ngọc Liêm với “Tiếng mìn bất tử” sinh ngày 10/7/1955, quê quán tại ấp Mỹ Ðông, xã Mỹ Quới, huyện Thạnh Trị, tỉnh Sóc Trăng (cũ), nay là thành phố Cần Thơ. Tham gia cách mạng từ ngày 1/2/1968 khi mới 13 tuổi, Phùng Ngọc Liêm trở thành chiến sĩ nhỏ tuổi can trường của Ðội Biệt động thị xã Bạc Liêu thời bấy giờ.